
Title: Unknown
Author: Lana Pisces
Disclaimer: nhân vật không thuộc về tác giả nhưng số phận do tác giả quyết định
Category: Romance, fluff, sad
Rating: K+
Length: one-shot
Status: finished
Warning:
-Comment trên 15 từ
- Không spam, không war dưới mọi hình thức
- Sau một thời gian dài mình mới viết lại, truyện rất không liên quan lắm nên xin ném đá nhẹ tay
*
Song Ngư luôn bị chìm đắm trong guồng quay của cuộc sống đến nỗi mà không gian riêng còn chả có. Những áp lực đè nặng lên đôi vai nhỏ của con bé 16 tuổi… Học tập, bạn bè, những nỗi buồn không tên và những nỗi lo lắng đã biến một con bé vô tư vô lo trở nên lạnh lùng khó gần nhưng lại vô cùng mỏng manh, yếu đuối…
*
- Tao không biết đây là lần thứ bao nhiêu mày khóc rồi, nhưng làm ơn đừng như vậy được không, Song Ngư? Tao lo mày lắm đó. – Thiên Yết kéo Song Ngư ra một góc sân trường, rồi đứng đối diện với con bé
-… Mày đâu biết những gì tao chịu đựng. – Song Ngư gào lên, một cách yếu đuối nhất. Lần nào cũng vậy. Mỗi khi to tiếng, con bé lại khóc… Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt nhỏ nhắn và thanh tú đó
- Tao biết Song Ngư à. Nếu mày cần, hãy chút lên tao đi, đừng tự hành hạ mình như vậy. Mày biết tao đau lắm không? Đau ở đây này. – Thiên Yết vừa nói vừa chỉ tay vào bên trái ngực mình. – Nó luôn nhói lên mỗi lần tao nhìn thấy mày khóc. Tao phải làm sao đây…
*
Một ngày đầu đông với những cơn mưa phùn lất phất. Song Ngư lặng lẽ thả bộ trên con đường Phan Đình Phùng. Mái tóc ngang vai che đi gương mặt đã ướt đẫm nước mắt, tai nghe vang lên liên tục bài Sick to death…
“Can’t break my heart the next time
I gave you that last time
your love’s no longer in my mind
I’ll never cry for you
Good bye to you
Don’t want you back here in my life”
Nó gục xuống… Gió vẫn thổi qua lạnh lẽo. Nó cô đơn. Nó cần một bờ vai để nương tựa. Bạn bè nay đã bỏ nó đi hết, chỉ vì nó nghèo. Nó tưởng gia cảnh nghèo cũng được, chỉ cần mình sống thật với bản thân thì sẽ có bạn thôi. Nhưng nó đã nhầm rồi… Bạn bè ai cũng xa lánh nó. Nó sống với vỏ bọc lạnh lùng này từ rất lâu rồi mà nó cũng ngỡ rằng nó sẽ thờ ơ với mọi người xung quanh. Nó khóc, nhưng nước mắt chỉ chầm chậm chảy xuống, không tiếng gào thét, không một âm thanh nào được phát ra, đơn giản chỉ vì nó đã quá quen với việc này…
- Trời lạnh lắm, về thôi nào, lên tao cõng… - Giọng nói ấm áp vang lên trước mắt.
Nó ngẩng mặt lên. Qua làn nước mắt nhạt nhòa, nó nhìn thấy hình bóng cao lớn, vững chắc. Thiên Yết đang đứng đấy - ngược chiều ánh nắng yếu của ngày đầu đông – giơ bàn tay của mình ra. Song Ngư ngẩn người, rồi cũng rụt rè đưa bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo của mình vào bàn tay ấm áp kia.
- Lên tao cõng về, tay chân xước hết rồi kìa. – Thiên Yết ngồi xổm trước mặt Song Ngư
Con bé vẫn ngơ ngác đứng đấy, nhìn xuống chân mình. Thì ra có vết xước thật. Vội vàng lau đi nước mắt, nó vòng tay qua cổ Thiên Yết… Tấm lưng hắn thật rộng, và cũng thật ấm áp
- Con điên này, sao ra đây ngồi khóc thế hả? Biết tao chạy đi tìm mày khổ sở thế nào không? Sao mày toàn làm tao lo lắng thế?
Song Ngư không nói gì, cô gục mặt xuống tấm lưng vững chắc kia. Nước mắt lại một lần nữa chảy xuống, ướt lưng áo. Đã bao lâu rồi nó không còn được nghe thấy những lời nói quan tâm này từ khi cha mẹ cô mất… Ừ cũng phải được năm năm rồi đấy chứ! Nó khóc, rồi lại cười chua xót.
Thiên Yết biết mình đã làm cho Song Ngư khóc, hắn chả nói gì nữa, yên lặng cõng Song Ngư về. Hắn biết Song Ngư đã chịu biết bao khổ cực. Năm năm trước, một tai nạn xe hơi đã làm bố mẹ con bé qua đời, con bé may mắn sống sót vì hôm đấy nó còn có bài kiểm tra quan trọng ở trường. Rồi công ty của cha nó cũng phá sản, vì người chú của nó. Bạn bè cũng dần xa lánh nó, vì bọn chúng chỉ chơi với nó để lợi dụng nó. Nó biết hết, nhưng nó vẫn âm thầm chịu đựng. Nhưng hắn biết, cứ đến tối, nó sẽ lại ngồi bó gối trên giường và khóc.. Khóc vì nhớ cha mẹ, khóc vì những nỗi đau đớn nó phải chịu đựng, và quan trọng hơn, nó khóc vì sự cô đơn đang ngự trị trong trái tim nó…
Hắn không biết từ bao giờ đã thích, à không, đã yêu người con gái này rồi. Hắn muốn che chở cho nó, muốn là người để nó sẻ chia, là người để nó trút tất cả những nỗi khổ lên người, và là người có thể cho nó mượn bờ vai để khóc…
*
“Can’t break my heart the next time
I gave you that last time
Your love’s no longer in my mind
I’ll never cry for you
Good bye to you
Don’t want you back here in my life”
- Alo – Song Ngư đáp
- Ra ngoài sân đi, tao có cái này cho mày xem – Thiên Yết nói gọn lỏn rồi cúp máy
Song Ngư chạy ào ra ngoài. Và cô sững sờ… Thiên Yết đứng đó, với chùm bóng bay to tướng và một trái tim to ở dưới sân bằng cánh hoa hồng…
- Mày hãy để tao là người chia sẻ những nỗi buồn với mày. Tao nguyện là người để mày trút giận của mày. Bờ vai này sẽ chỉ để cho mình mày khóc thôi… - Thiên Yết nói, hắn nở nụ cười tươi
Song Ngư không nói gì… Cô cười, nụ cười mà bấy lâu nay tưởng chừng như đã mất… Chùm bóng bay bay lên cao, cao mãi…
Topic date: 18/11/2014
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu - Tác giả cho phép re-up
- Hình ảnh minh họa đã die, designed by Capri On Top.
- Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.