[Fanfiction] ~ Sugar ~

Author: Rio (•Cancerio•)
Length: Short - fic
Rating: T
Status: Finished
Genre: Slice of life, school life
Warning : Thực hiện đúng nội quy của box MBM
____o0o____

Author: Rio (•Cancerio•)
Length: Short - fic
Rating: T
Status: Finished
Genre: Slice of life, school life
Warning : Thực hiện đúng nội quy của box MBM
____o0o____
Hôm qua tôi có xem tử vi, người ta bảo hôm nay tôi rất may mắn, nhất là trong chuyện tình yêu.
Đối với một đứa sống nội tâm, ngày đêm khóc thầm vì đã cống hiến hết mình cho chủ nghĩa ‘độc thân là một đặc ân’ như tôi, thì đó là một điều đáng ăn mừng tới mức lật bàn lật ghế.
Vì có thể hôm nay tôi sẽ gặp được tình yêu sau bao năm chờ đợi mòn mỏi, mà tôi không thể lôi thôi lếch thếch mất mặt trước người yêu tương lai từ cái nhìn đầu tiên được, nên tôi quyết định làm mình xinh hơn thường ngày. Tôi buộc tóc cao hơn một chút, thắt nơ mới, đi đôi tất mà tôi thấy đẹp nhất, nhờ đứa em trang điểm hộ. Sau khi nhìn bản thân mình trong gương lần cuối trước khi ra khỏi nhà, tôi đã vô cùng thấm thía câu nói của con bạn ‘Phản ứng của mọi người khi thấy thần tượng là lao đến và ôm chầm lấy họ. Đã thử một lần và thấy lao đến ôm cái gương là rất đau.’. Nếu tôi là một anh giai, thì tôi sẽ không ngần ngại yêu cô gái trong gương này, vì cô ấy quá đẹp mà ~
Cũng đang giữa xuân, hàng anh đào hai bên đường nở từng chùm bung xòa trong gió, cánh hoa lả lướt rơi đẹp như tranh vẽ, như trong viễn cảnh tôi đã vẽ ra khi gặp anh ấy. Suốt thời gian đến trường, tôi vừa đi vừa ảo tưởng sức mạnh về mối tình tuyệt vời của mình, không biết có phải tôi rớt nước miếng và tự cười một mình nên mọi người mới dạt ra tránh không đụng vào tôi hay không.
Có thể tôi sẽ làm rơi một món đồ nào đó, rồi anh ấy nhặt hộ tôi rồi gọi tôi quay lại, khi tôi quay lại thì anh sẽ đứng đó cười hiền hơn cả nắng và hoa anh đào sẽ bay lướt qua tóc và vai anh. Tóc anh sẽ có màu như cát và mắt anh thì có màu của biển xanh.
Có thể tôi sẽ lỡ vấp phải một hòn đá, và anh ấy sẽ đến đỡ tôi, ân cần hỏi han rồi dán cho tôi urgo, hai chúng tôi sẽ cùng đến trường…
.
.
.
Đang nghĩ đến viễn cảnh thứ năm trăm lẻ một mà tôi đã xem trong phim Hàn mòn cả mắt, không hiểu sao đột ngột tôi bỗng nghĩ đến cậu ta, hào hứng tụt hết. Hôm nay tôi ăn vận khác với thường ngày như thế này, thể nào cậu ta cũng lại cười ầm lên khiến tôi mất hết mặt mũi.
Không biết kiếp trước hay hồi mẫu giáo tôi nợ nần gì Đông Song Tử mà cậu ta luôn khiến tôi ức chế vô cùng, suốt ba năm này không ngồi bên cạnh tôi thì cũng ngồi ở phía trước hoặc phía sau, làm nhóm hay trực nhật đã xướng tên cậu ta thì chắc chắn sau đó sẽ là tên An Cự Giải tôi. Cậu ta đường đường là lớp trưởng đại nhân mà suốt ngày soi xét tôi từng li từng tí một, phê phán tôi là con gái mà ăn ở luộm thuộm, thiếu tinh tế, không dịu dàng thùy mị, vân vân và mây mây. Đến lúc tôi hít hơi chuẩn bị chửi xổ cho cậu ta một tràng không dấu chấm dấu phẩy thì cậu ta lại quay đi chỗ khác hoặc chuyện sang nói chuyện với Sư Tử ở bên cạnh, xem tôi như là không khí vậy. Thỉnh thoảng đang xoay xở với một bài toán mà chưa nghĩ ra lời giải, cậu ta luôn đột ngột lấy bút chọc tôi một cái, cười ranh mãnh rồi luôn nhai đi nhai lại một câu duy nhất.
“Cự Giải cậu đúng là đồ con heo.”
“Câm đi.”
“Cự Giải cậu là đồ con heo.”
Tôi có lần cáu tiết quá ném thẳng quyển vở vào mặt cậu ta, ai ngờ sau này thành thói quen, cậu ta hễ lần nào vừa mở miệng ‘Cự Giải cậu đúng là đồ con heo’ thì y như rằng không cần nhìn tôi cũng ném được quyển vở một cách chính xác. Cậu ta đúng là đồ điên, bị tôi ném thế cũng không than vãn gì, chỉ lẩm bẩm ‘À, nghĩ ra rồi.’ rồi ngồi giải toán như không có gì xảy ra. Có những lúc chúng tôi sau cuối giờ phải ở lại trực nhật chung, cậu ta luôn kêu sàn lớp hoặc bảng chưa sạch, bắt tôi phải lau đi lau lại cho đến lúc gần muộn, tôi vì không thể về một mình được nên phải leo lên xe đạp để cậu ta chở về tận nhà, suốt dọc đường về tôi chửi cậu ta không ngừng nghỉ, dù biết cậu ta luôn không quan tâm nhưng cứ chửi cho đỡ tức. Cái mặt cậu ta dày đến mức dao đâm cũng không lủng, khi nào cũng thờ ơ như vậy, đến mức người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ tôi và cậu ta không quen nhau, và tôi chỉ là một con điên tự nói một mình mà thôi.
Cậu ta cũng có thói quen tôi có cái gì mới là lại chê bai rồi cười theo đúng cái kiểu cậu-đúng-là-đồ-con-heo-mới-chon-cái-này. Mỗi lần cậu ta chê xong, tôi cũng chửi vài câu rồi không quan tâm, vậy mà chẳng hiểu sao sau đó sự yêu thích của tôi với món đồ ấy cũng giảm dần, có món đồ tôi không bao giờ dùng đến nữa. Đông Song Tử có khả năng cứ như cậu ta thích ra sao thì chỉ cần dùng lời nói thì mọi việc sẽ theo ý cậu ta vậy. Hôm nay tôi làm mới bản thân thế này, thể nào cậu ta cũng lại chê bai tôi cho mà xem. Sở thích của cậu ta là khiến tôi điên tiết lên mà. Đông Song Tử, cậu nên đi chết thì hơn.
Đông Song Tử, đợi khi nào tôi tìm được anh ấy, tôi sẽ bảo anh ấy đến đá cho cậu một phát.
.
.
.
Dự là sắp có bão hoặc Đông Song Tử đang bị bệnh.
Cậu ta từ đầu buổi gặp tôi đến giờ không hề nói gì cả, không chê bai, không đồ con heo, không cười đểu. Tất cả những gì trên mặt cậu ta vẫn là sự thờ ơ lãnh đạm như vậy, chẳng có gì thay đổi cả, chỉ có im lặng hơn thường ngày thôi. Đến cả tên Sư Tử cũng phải quay xuống nhìn tôi ngạc nhiên.
“Hôm nay cậu không chửi Đông Song Tử như thường ngày làm cả cái lớp này buồn tai đấy. Sắp có bão chăng?”
Tôi nhún vai.
Cũng lạ thật, cậu ta bị bệnh chăng? Đáng lẽ cậu ta giờ này đã chê bai tôi xong và tôi thì đang chửi cậu ta kia mà?
Cuối giờ trực nhật, cậu ta cũng không chê bảng hay sàn bẩn nữa. Câu ta chỉ ngồi bên cửa sổ, im lặng như thế.
Trực nhật xong, tôi xách cặp cố tình lướt đi chẳng thèm nhìn cậu ta, chẳng thèm nói gì, bước thật nhanh như hai chúng tôi không quen biết nhau, trong lòng thấy không quen, đột nhiên muốn chửi cậu ta vài ba câu, nhưng cố gắng đi tiếp. Đáng lẽ cậu ta phải cười đểu tôi, rồi bảo tôi đúng là đồ con heo suốt buổi này rồi. Đúng không hiểu nổi Đông Song Tử.
“An Cự Giải này…”
Cậu ta gọi tên tôi, cậu ta gọi tên tôi. Cả buổi này, cuối cùng cậu ta cũng bắt chuyện với tôi. Bắt đầu rồi đấy, cậu ta sắp bắt đầu chê bai tôi. Hôm nay cậu thích chơi bài giờ mới bắt đầu chê sao? Tôi nhắm mắt nhắm mũi đi thật nhanh. Đông Song Tử, cậu nên đi chết thì hơn.
“Phì…Tôi không biết tại sao nhưng…hôm nay cậu xinh lắm.”
Nơ ron não tôi tha thiết gửi lệnh đến đôi chân bảo nó đi tiếp, vậy mà nó lại đột ngột đứng im như vậy mà không chịu đi. Xem ra cái câu ‘Mọi bộ phận trên cơ thể đều nghe theo lệnh của não trừ tim ra’ đúng là sai bét.
Tôi quay lại nhìn cậu ta.
“Cậu nói vậy là có ý gì chứ?”
Cậu ta lờ đi câu hỏi của tôi.
“Hôm nay cậu làm tôi không tập trung vào bài giảng nào.”
“Nói nhảm.”
“Cự Giải cậu đúng là đồ con heo. Hiếm được tôi khen như vậy thì phải nhớ lấy. ”
“….”
“…Nhưng sau này không cần phải xinh như hôm nay, tôi không thích mấy thằng khác chú ý cậu. Sau này hẹn hò với tôi mới cần xinh như hôm nay.”
“Đông Song Tử…Cậu nói nhảm cái gì đấy?”
“Phì…Đúng là đồ con heo.”
Khoảnh khắc đó, tóc cậu ta dưới ánh nắng lấp lánh như màu cát lúc hoàng hôn và đôi mắt sâu thẳm như biển xanh. Đông Song Tử ngồi đó, với nụ cười ranh mãnh thường ngày, nhưng có cái gì khác hẳn, không phải là để chế giễu, không phải để chê bai tôi.
.
.
.
Chắc có lẽ vì hôm nay cậu ta bị bệnh thật nên mới ăn nói nhảm như vậy.
Ngoài kia cửa sổ hoa anh đào rơi, rung động man mác.
____THE END____
Topic date: 18/10/2015
Đôi lời của Đội ngũ Back up: - Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
- Hình ảnh minh họa đã die.
- Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.