Fanfiction Dối trá

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 89

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
[Fanfiction] Dối trá

1753191392864.webp

Author (Tác giả): Ai Cherry

Disclaimer: (Thông báo rằng nhân vật có thuộc về tác giả hay không): không thuộc về mình

Category/Genre (Thể loại): shoujo, comedy

Rating: T

Length (Độ dài): one shot

Status (Tình trạng truyện): Finished
___________________________________________♥_____________________________________

-Anh xin lỗi

-Rồi sao?

-Anh thành thật xin lỗi

-Anh muốn chia tay à?

-Anh không xứng với em

-Là anh không xứng hay anh muốn chia tay?

-Anh thực sự không xứng với em

Trên đời này tôi chỉ mong được nói " Em không xứng với anh". Tôi chẳng phải là người quá hoàn hảo đến nỗi anh là người không xứng với tôi. Tôi cũng chả phải là người tốt, đâu phải ai cũng muốn làm người tốt, ít ra là trong lúc này.

Phải.

Chúng.

Ta.

Chia.

Tay.

Càng tốt. Tôi đỡ phải sống trong cái cảnh giả dối mà anh đã dựng lên - thật buồn nôn. Không hiểu tại sao tôi lại chấp nhận sống như vậy trong vòng 2 năm. Cũng phải, người ta yêu nhau 10-15 năm còn chia tay, vợ chồng sống với nhau cả chục năm, có mấy mặt con cũng có thể dễ dàng ký vào đơn li dị vậy thì 2 năm có nghĩa lý gì?

Hai chúng ta chia tay chỉ vì anh không xứng với tôi hay còn ý nào khác? Chẳng phải anh đã hứa là yêu tôi đến trọn kiếp hay sao? Phải! Anh đã hứa. Anh đã thề. Anh đã thề. Anh đã hứa. Nếu anh không làm được thì đừng có hứa có thề, đừng có gieo rắc một giấc mơ vô ảo không có thực vào đầu óc tôi. Lời nói của anh chẳng khác gì cơn gió , đã nói ra rồi là đi luôn, lời nói rồi bay cao bay xa và bay mất.

Trong một ngày lạnh lẽo, tôi đi lang thang trên con đường phủ đầy tuyết trắng. Phải, tôi đã qua Hàn Quốc. Tôi đã đi, đi đến nơi không có thứ gì liên quan đến anh. Tôi phải reset lại tất cả, những thứ thuộc về tôi. Tôi không muốn nhớ đến anh. Mà sao tôi nói về anh nhiều thế nhỉ? Thôi, im đi! Im lặng cho đời thêm vui. Bất chợt tôi lại gặp người bạn cũ của anh ta - Song Tử. Tôi đã rất ngạc nhiên, sao lại gặp cậu ta ở đây mà lại ở một mình nữa chứ, thường đi đâu cậu ta cũng có con gái đi cùng mà. Mặc kệ đi. Bây giờ tôi không muốn bận tâm thêm bất cứ gì cả. Cậu ta mời tôi đi ăn. Chúng tôi cũng ngồi nói bâng quơ những chuyện đâu đâu rồi cậu ta cũng đề cập đến chuyện tôi và anh ta chia tay. Tôi đã rất ngỡ ngàng à không cậu ta cũng ngỡ ngàng. Tôi tưởng cậu ta phải biết chứ, hay là cậu ta đang diễn?

-À, cậu với nói sao rồi??

-Biết rồi sao còn hỏi? Giả ngu à?

-Ờ... thì đang muốn giả ngu cho cậu xem mà.

- Sến rện!

Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần nhắc đến tên CG là tôi lại thấy lạnh người. Người tôi bây giờ bỗng nhiên có lại và run lên. Phải, tên anh ta là một dấu ấn trong cuộc đời tôi. Anh ta - người đầu tiên tôi thích và cũng là người đầu tiên lừa dối tôi. Tuy không lừa dối suốt quãng chúng tôi gặp nhau nhưng đó cũng là một nỗi nhục cho đứa ranh ma như tôi.

- Cậu lạnh à? Để tôi đưa cậu về

Tôi rất lạnh. Dù đã quấn 2 cái khăn quàng cổ, mặc 5 lớp áo nhưng tôi vẫn thấy lạnh. Lạnh từ tủy xương mà lạnh ra. Không hiểu sao tôi lạnh đến thế, lạnh cứ tưởng mình chưa bao giờ được lạnh. Đầu tôi giờ rất muốn vỡ tung ra. Tôi không hiểu tại sao chúng tôi phải chia tay, có phải anh ta không xứng? Mà nói thẳng ra tôi không muốn hiểu, đơn giản vì sự thật đã bày ra trước mắt

- Cậu làm cái gì thế? - Tôi gắt gỏng

- Chụp hình cậu thôi mà.

Nói rồi cậu ra đưa chiếc điện thoại của mình lên chụp lia lịa, ánh đèn flash làm tôi khó chịu. Tôi đưa tay giựt cái điện thoại rồi bấm xóa liên tục, tôi xấu vậy mà cậu ta cũng chụp, đúng là đồ không có mắt thẩm mĩ....Cái gì đây? Anh ta, cậu ta cùng một con nhỏ nào đó, rất thân mật, Ha ha...cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu, anh ta lăng nhăng hay phải nói là đã hết tình cảm với tôi. Thôi vậy, đành phải chúc mừng hai người học vậy, phải cười to lên để chúc mừng sự dối trá đã thành công. Nhưng sao nước mắt tôi cứ rơi như thế này?

- Này, cậu khóc đấy à?

- Cậu biết lâu rồi đúng không? Sao cậu còn adua theo hắn ta

Mặt cậu ta biến sắc khi nhìn thấy bức ảnh

- Mình tưởng cậu phải biết rồi chứ?

- Biết ư? Hắn ta chỉ nói hắn không xứng với tôi rồi bỏ đi. Biết cái gì?

- Cậu ta không xứng với cậu đâu

- Thế thì ai xứng? - Tôi cười nhạt, nhếch miệng hỏi

Cậu ta im lặng. Phải rồi, trên thế giới này chẳng có thằng đàn ông nòa dám nói xứng với tôi trong hoàn cảnh này.

- Anh xứng

Cái gì thế? Cậu ta vừa nói gì cơ? Cậu ta XỨNG với tôi ư? Ha ha, hóa ra tôi vẫn còn có giá đến mức đó ư? Tôi tốt số gớm

- Này, đừng cười nữa

- Chứ giờ tôi nên làm gì? Khóc ư?

Cậu ta lại im lặng. Thật tình, tôi cũng có cảm tình với cậu ta nhưng vì tin lời thề ước của anh ta mà tôi đã ngoan ngoãn ngóng chờ một cái bến hạnh phúc không có thực. Tôi đúng là con điên mà. Tôi bị tâm thần thật rồi.

Sau đó chúng tôi không nói thêm gì nữa. Trời đang rất lạnh, nó đã đóng băng những dòng suy nghĩ của tôi, tôi hiện tại không thể nghĩ thêm bất cứ thứ gì nữa. Đầu tôi trống rỗng. Ước gì giờ tôi bị tai nạn giao thông, não tôi bị chấn thương thế là tôi bị mất trí nhớ, nhưng nếu chết thì sao? Càng tốt, tôi đỡ phải nhìn ánh mắt thương hại của những người xung quanh. Tôi không cần ai phải thương hại tôi. Tôi có thể sống tốt hơn nếu không có họ. Cứ sống im lặng như vậy nhé.

Sáng hôm sau, một buổi sáng đầy nắng, có lẽ tuyết sẽ tan. Nhưng tuyết tan thì trái tim có tan cùng nó không? Tôi không muốn yêu thương ai, cũng chẳng cần ai yêu thương tôi, ít nhất là trong lúc này. Trái tim tôi không còn dũng cảm để chứa đựng yêu thương thêm lần nào nữa. Nó thực sự đã rất đau qua lần mất mát này. Với lại tôi không muốn nghe thêm lời hứa hẹn nào nữa. Phải, anh ta đã hứa, đã nói rất yêu tôi nhưng tại sao anh ta lại bỏ tôi trong một buổi chiều không dưng nào đó rồi biến mất dạng?

- Làm bạn gái anh nhé!

- Không

- Tại sao?

- Đơn giản trái tim tôi đã không còn chỗ cho yêu đương nữa rồi...

Chỉ mong là trong lúc này…

Topic date: 22/06/2013

Đôi lời của đội ngũ Back-up

  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
  • Đã chỉnh lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung