Fiction Tìm lại em trước giao thừa

Huyền Thiên Sênh

Moderator
Thành viên BQT
18/06/2025
354
271
60
Ổ gà
Thiên Bình
Tìm lại em trước giao thừa.webp
[Fiction] Tìm lại em trước giao thừa

Author: Cua Còi Cọc a.k.a Akarami Sama

Disclaimer: Tất cả đều là của tôi

Genre: Drama

Rating: T

Length: Twoshot

Status: Hoàn

Giới thiệu nhân vật:

1. NGUYỄN KHÁNH NGUYÊN (25 tuổi)

"Hôn nhân thật là đáng sợ ! Nó đã biến tôi từ một cô gái trẻ trung,xinh đẹp,yêu đời thành một bà cô khó chịu,lắm điều,hay cau có,ích kỷ và xấu xa.Tôi hận mẹ chồng,hận em chồng,hận chồng và hận cả sự nhu nhược của chính bản thân mình nữa.Đã đến lúc tôi cần phải quyết định...một là nhẫn nhục chịu đựng để người ta chà đạp,hai là đấu tranh cho quyền lợi của chính mình !"

2.TRIỆU LINH NGÂN (23 tuổi)

"Một cô gái thiệt thòi khi phải sống thiếu vắng tình yêu thương của bố từ khi còn rất nhỏ,chính vì vậy nên mẹ và anh trai-những người coi cô ta như vàng,như ngọc hết mực cưng chiều,bảo bọc,nhưng...Được nuông chiều quá mức nên cô ta sinh lắm thói hư tật xấu,luôn coi mình là trung tâm của vũ trụ,không thể chịu được khi có một người phụ nữ khác sống sướng hơn trong nhà ngoài mình."

3.TRIỆU NGỌC ANH (28 tuổi)

"Anh ấy là một doanh nhân thành đạt,một người con hiếu thảo,một người anh tuyệt vời và là một người chồng tệ bạc !"

4.LỤC PHI THIÊN (27 tuổi)

"Tôi không phải là kẻ xấu,người tốt...lại càng không !!!"




Hà Nội,ngày 9/2/2013 (29/12/2012 Âm Lịch tức ngày 30 Tết,tháng thiếu)
8.00 a.m

Ngọc Anh ngồi thẫn thờ trên văn phòng tầng bảy của tòa nhà mười chín tầng The Sun-là trụ sở chính của công ty truyền thông mới đang trên đà phát triển mạnh mẽ New Phoenix.Tay vân vê điếu thuốc đang hút dở,bên cạnh là ly cà phê sữa nóng đã nguội lạnh từ khi nào,Ngọc Anh đưa mắt nhìn xuống dòng người đang ồn ào,hối hả di chuyển phía dưới kia,cố gắng nhích từng chút một để thoát ra khỏi cái cảnh kẹt xe kinh khủng này mà lòng đau nhói không nói nổi thành lời.Vậy là chỉ còn một chút thời gian nữa thôi, họ-những con người lao động từ khắp mọi nơi tụ họp về đây để kiếm kế sinh nhai-sẽ được trở về đoàn tụ với gia đình của mình để cùng nhau đón một cái Tết thật hạnh phúc,sum vầy,bù đắp cho những ngày khốn khó vì cuộc sống mà phải xa gia đình,xa người thân,xa cha mẹ,vợ chồng,con cái,bạn bè...

_"Họ là những người hạnh phúc nhất thế gian này."-Ngọc Anh đã nghĩ trong đầu như vậy.Họ có thể có cuộc sống sống thiếu thốn về mặt vật chất nhưng về mặt tình cảm thì họ thật giàu có,còn anh thì ngược lại...Đã ba mươi Tết rồi mà trong nhà anh lúc này vẫn trống trơn,không khí đìu hiu,lạnh lẽo,không có gì là chuẩn bị cho dịp Tết cổ truyền lớn nhất trong năm cả,bởi nhà anh lúc này có còn ai nữa đâu để mà chuẩn bị tết với nhất chứ.Vợ ôm con bỏ về nhà mẹ đẻ để lại tờ đơn li hôn đã ký sẵn,đứa em gái ruột đi lấy chồng bị ngược đãi làm xảy thai,sốc nên đã bỏ đi biệt tích,còn mẹ anh vì buồn phiền chuyện con cái đã bỏ lên chùa sống,quyết tâm nương nhờ cửa Phật suốt quãng đời còn lại,rốt cuộc chỉ còn lại mình anh.......Rối loạn,bế tắc,chính là tâm trạng của Ngọc Anh lúc này,không một ánh sáng hi vọng,không một lối thoát,tất cả đều là ngõ cụt,tối tăm mịt mờ...Giá mà có ai đó có thể kéo anh ra khỏi vũng lầy này thì tốt biết mấy...

Cánh cửa phòng khẽ bật mở,không một tiếng động.Một người đàn ông khác xuất hiện.Người đó đi thật rón rén,nhẹ nhàng,cố không để cho Ngọc Anh phát hiện ra,hắn ta vòng ra phía sau lưng Ngọc Anh,nhìn anh bằng ánh mặt sắc lạnh đến ghê người,đôi bàn tay nhăn nheo,xương xẩu,nổi đầy gân xanh gân đỏ vươn dài về phía trước,một nụ cười ma mị hiện lên trên môi hắn...

_"Tôi biết là anh rồi,Phi Thiên! Đừng có làm cái trò trẻ con ấy nữa! Không hù được ai đâu."-Đột nhiên Ngọc Anh cất tiếng,giọng dứt khoát.

Người tên Phi Thiên kia nghe vậy bỗng giật mình,thu tay lại về phía sau.Sau một phút bối rối vì bị phát hiện,gương mặt Phi Thiên giãn ra,anh ta nhảy ra phía trước mặt Ngọc Anh thản nhiên kéo ghế ngồi,tiện thể giựt luôn điếu thuốc trên tay Ngọc Anh đưa lên miệng rít một hơi dài rồi phả khói vào gương mặt đăm chiêu của anh bạn đồng nghiệp.

_"Sao hôm nay được nghỉ mà đến công ty làm gì thế? Không ở nhà mà dọn dẹp,chuẩn bị đón Tết với vợ con đi.Tôi biết ông là người yêu công việc nhưng cũng đừng đến mức làm xuyên cả kì nghỉ mà bỏ mặc gia đình thế chứ."-Phi Thiên nói,giọng cợt nhả.

Ngọc Anh không thèm đả động gì đến hành động bất lịch sự của Phi Thiên mặc dù rất bực vì nó.Bình thường nếu Phi Thiên dám làm điều đó trước mặt anh thì anh sẽ không ngần ngại mà tặng cho hắn một cú đấm như trời giáng,nhưng hiện giờ anh đã mệt mỏi lắm rồi không muốn phải đôi co hay động tay động chân với kẻ thích đùa này nữa.Ngọc Anh đưa hai tay lên bóp trán,uể oải đáp:

_"Đi hết cả rồi,tất cả đi hết cả rồi,chẳng còn ai ở lại nữa.Họ đã bỏ mặc tôi rồi."

Phi Thiên đang vừa bấm điện thoại vừa cười đùa,bình luận về mấy cô em mới quen trên mạng nghe vậy bỗng dừng lại,cất điện thoại vào trong túi quần.Gương mặt anh ta trở nên vô cùng nghiêm trọng,Phi Thiên nhỏm dậy,dí sát mặt mình vào Ngọc Anh,nói:

_"Có chuyện gì đã xảy ra với ông vậy? Kể cho tôi nghe đi,biết đâu tôi giúp gì được đó cho ông thì sao."

Ngọc Anh cười nhạt.Cả cái công ty New Phoenix này,từ cấp trên tới cấp dưới,từ già tới trẻ,từ phòng ban nọ sang phòng ban kia ai mà chẳng biết cái tên Phi Thiên này vốn nổi tiếng là rách việc,bà tám,hay đâm chọt,ngồi lê đôi mách,nhiều chuyện hơn cả đàn bà.Ai mà lỡ kể bí mật gì của mình cho hắn nghe thì yên tâm là ngay ngày hôm sau,à quên ngay tối hôm đó trên trang web chung của công ty bí mật của người đó sẽ được lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm với rất nhiều tình tiết thêm thắt sao cho thật sinh động,hấp dẫn kèm thêm quà khuyến mãi là lời bình của hắn.Đã có hai em nhân viên trẻ mới vô,thấy vẻ ngoài giả nai con gà mái của hắn đã trót nhỡ miệng bật mí mấy chuyện riêng tư nên kết quả là đã phải viết đơn xin nghỉ việc ngay chỉ sau có ba tháng làm việc vì...nhục không để đâu cho hết.

Nhân viên dưới quyền bị hắn làm cho tan tác đã đành nhưng đến ngay cả với sếp lớn hắn cũng chẳng chừa.Cái vụ sếp Phó đang hú hí với em út trong phòng làm việc riêng bị vợ đạp cửa xông vào đánh ghen,làm ầm cả Tổng công ty lên khiến ông ta bị kỷ luật,mất cơ hội thăng lên chức Tổng giám đốc cũng là do hắn gây ra chứ ai.Phi Thiên biết vợ sếp Phó có tính hay ghen mà hiện giờ ông ta lại đang đong đưa với em thư ký chân dài mới tuyển nên đã bí mật tâu với bả,thêm cả mấy tấm hình nóng bỏng của hai người mà hắn lén chụp được khiến bả điên tiết,sống chết một hai đòi lên công ty làm cho ra nhẽ.Sếp Phó thù hắn lắm mà không làm gì nổi bởi người nhà bên nội của hắn toàn là mấy vị có số có má trên Bộ,trên Sở cả,rốt cục đành phải ngậm bò hòn làm ngọt,ráng đau thương mà cho qua chuyện dù trong lòng ấm ức không yên.Sau vụ này ai nấy trong công ty New Phoenix tự bảo nhau phải luôn đề phòng,cấm ho he hay làm cái gì bất thường trước cái "thằng đàn bà" này,nếu không thì có ngày nó cho mình chết không kịp ngáp,chết mà không biết mình chết vì lí do gì...

_"Đúng là nhà tôi gần đây xảy ra rất nhiều chuyện,đó là..."-Mặc dù bụng bảo dạ phải kín miệng,không được để lộ chuyện riêng tư cho Phi Thiên biết nhưng không hiểu sao Ngọc Anh vẫn nói.Thực tế là anh đang trở nên rất bế tắc và mất phương hướng,mọi thứ trong anh đã bị kìm nén quá lâu rồi,anh muốn giải phóng nó,anh muốn được nói ra cho nhẹ lòng,dù ít dù nhiều.Không biết tên Phi Thiên này sẽ hiểu chuyện đến đâu,không biết sau này hắn sẽ li kì hóa chuyện gia đình anh thành một drama bi kịch đẫm nước mắt như thế nào với mọi người.Với Ngọc Anh,ngay lúc này đây,anh chỉ cần một người chịu nghe anh nói,để anh nói ra được tâm sự của mình,thế là đủ rồi,dù ngày mai có ra sao đi chăng nữa....

~~oOo~~

Hà Nội,ngày 9/2/2013 (29/12/2012 Âm Lịch tức ngày 30 Tết,tháng thiếu)

8.00 a.m

Khánh Nguyên khẽ nhấc mi mắt của mình lên,từ từ thức dậy.Đã lâu lắm rồi cô không được ngủ một giấc ngon như thế này.Đêm qua cô đã khóc rất nhiều,mắng chửi bản thân rất nhiều,bao nhiêu buồn đau đã theo đó mà ra đi gần hết,chỉ còn lại một chút tiếc nuối,một chút.Khánh Nguyên đã quyết định rồi,cô sẽ li hôn với Ngọc Anh dù cô vẫn còn yêu anh rất nhiều.Cô đã phải đấu tranh nội tâm vô cùng dữ dội mới có thể đặt bút viết lá đơn ấy,cố nuốt nước mắt vào trong mà để nó lại trên bàn ăn,bên cạnh là mâm cơm nóng hổi cô đã nấu sẵn-bữa ăn cuối cùng cô chuẩn bị cho chồng trước khi thu dọn dồ đạc cùng con gái trở về nhà mẹ đẻ.Đã một tuần trôi qua,ngày nào cô cũng đau đớn vật vã tự hỏi liệu mình làm thế có đúng không,mình làm thế có quá đáng và ích kỷ quá không? Và ngày hôm qua,sau cả đêm khóc lóc sướt như con nít,miệng thì lảm nhảm như một con điên,Khánh Nguyên đã quyết định từ bỏ,cô không thể chịu đựng cuộc sống ngột ngạt và tù túng này thêm một phút nào nữa,cô kiệt sức rồi.Nhìn thiên thần bé nhỏ-kết tinh tình yêu giữa cô và anh vẫn đang ngủ ngon lành trên giường mà nước mắt Khánh Nguyên lại rơi,rốt cục thì cái kết tinh ấy cũng chẳng thể nào cứu vãn nổi cuộc hôn nhân này của hai người,sợi dây liên kết cuối cùng giữa Khánh Nguyên và Ngọc Anh kia sẽ không thể níu cô trở lại với cái bề khổ ấy được nữa.Khánh Nguyên thương con phải xa bố nhưng cô cũng thương cả chính bản thân mình nữa,vì con nên Khánh Nguyên đã cố chịu đựng tất cả nhưng sức người có hạn,nếu cô không từ bỏ thì cô sẽ chết mất,lúc ấy không chỉ con mà bố mẹ của cô cũng sẽ rất đau lòng-những người đã sinh thành ra cô,nuôi dưỡng cô lớn bằng này tuổi,chưa kịp nhận báo đáp gì đã phải để con mình đi hầu hạ bố mẹ người khác.Khánh Nguyên còn trẻ,cô còn cả cuộc đời dài phía trước nữa,đã đến lúc cô phải sống cho chính mình rồi.

_"Con ơi! Con hãy tha lỗi cho bố mẹ nhé! Kể từ nay bố mẹ sẽ không còn sống cùng nhau nữa.Bố và mẹ sẽ sống cuộc sống riêng của mình,hai chúng ta có thể sẽ có gia đình mới,có những em bé mới nhưng xin con hãy tin rằng dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì chúng ta vẫn luôn yêu thương con rất nhiều,bé yêu !"-Khánh Nguyên thì thầm vào tai cô con gái bé bỏng của mình.

_"Khánh Nguyên!"-Tiếng một người phụ nữ vang lên.

_"Dạ! Mẹ gọi con ạ!"-Khánh Nguyên đáp.

_"Xuống ăn sáng đi con,hôm nay mẹ nấu cháo cua đồng ngon lắm."

_"Vâng ạ!"-Khánh Nguyên đáp,sau đó cô nhanh nhẹn bước khỏi giường đi xuống dưới nhà.Chà! Đã lâu rồi cô không được ăn món cháo cua đồng này,đây chính là món mà cô rất thích ăn hồi còn con gái chưa lấy chồng.Mẹ cô nấu món này rất ngon,dù bà đã chỉ dậy tận tình nhưng cô học mãi mà vẫn không tài nào nấu được như mẹ khiến bà ca thán mãi là con gái được đi học đông học tây nhiều mà có cái món thôn quê dân dã cũng làm không xong,lúc ấy cô cũng chỉ cười trừ cho qua chuyện,tự nhủ bản thân phải tập nấu thật ngon để mẹ hết cằn nhằn.Nhưng rồi việc học hành bận rộn,sau đó cô lại lên xe hoa đi lấy chồng ngay sau khi tốt nghiệp mới hai tháng,trăm thứ việc đổ lên đầu khiến dự định ngày nào đi vào quên lãng...

_"Con bé Cún đâu rồi con?"-Mẹ Khánh Nguyên hỏi.

_"Nó đang ngủ mẹ ạ."

_"Sao không gọi nó dậy luôn đi,để mẹ lên đánh thức nó dậy nhé."

_"Thôi kệ mẹ ạ,mẹ cứ để cho Cún nó ngủ đi,hôm qua nó chơi đến hai giờ đêm mới ngủ mà,lát dậy con hâm cháo lại cho nó ăn cũng được.Đâu,cháo đâu mẹ,mẹ dọn ra đi,con đói lắm rồi."-Khánh Nguyên háo hức.

_"Đây đây."-Người đàn bà trung niên,gương mặt phúc hậu kia nhanh chóng bưng một cái nồi nghi ngút khói từ trên bếp xuống,bà múc ra một tô thật đầy đưa cho con gái.Mấy hôm rồi thấy con gái vật vã khóc lóc vì chuyện gia đình bà thương lắm,nay thấy con bé phấn chấn hơn thì mừng không kể xiết.

Nhưng...mọi lần khi đứng trước món cháo mẹ nấu,cô sẽ không ngần ngại mà nhảy vào đánh bay hai tô to bự là chuyện bình thường,vậy mà hôm nay không hiểu sao cô cảm thấy vô cùng khó chịu.Chính xác là mùi của món cháo cua đồng kia vô cùng khó ngửi,nó làm cô thấy ngai ngái,nôn nao vô cùng.Không muốn làm mẹ buồn nên Khánh Nguyên miễn cưỡng đưa thìa cháo lên miệng,nhưng chỉ được hai thìa thì cô không chịu nổi nữa.Khánh Nguyên chạy vụt vào nhà vệ sinh mà nôn thốc nôn tháo trước sự ngỡ ngàng của mẹ.Tại sao lại như vậy chứ? Là nồi cháo của mẹ có vấn đề ư? Không phải,thực ra khoảng một tháng trở lại đây cô đã bị như vậy rồi,chẳng qua do bị nhẹ và phải lo giải quyết chuyện gia đình nên cô không để ý đó thôi,và càng ngày những biểu hiện như vậy càng lúc càng nhiều lên:buồn nôn,chóng mặt khi đứng lên,thèm của chua...

Mẹ Khánh Nguyên chứng kiến từ đầu đến cuối mọi việc,bà-người đã từng trải qua năm lần sinh nở có một linh cảm:

_"Hồi trước khi sinh bé Cún con cũng bị như này phải không?"

Lời nói của bà khiến Khánh Nguyên sực tỉnh,như nhớ ra điều gì đó cô vội bỏ chạy lên trên lầu,lục tung tủ quần áo lên.Đây rồi ! Cô run rẩy bỏ "thứ đó" ra khỏi bao,lòng đầy lo lắng.Điều đó không thể nào xảy ra được,mẹ cô đã lo xa quá rồi,chỉ là dạo này cơ thể cô không được khỏe thôi,không có chuyện đó thôi...

Năm phút,phải,chỉ cần năm phút thôi là mọi thứ sẽ sáng tỏ cả thôi.Lạy trời ! Năm phút chờ đợi với Khánh Nguyên hôm nay sao mà dài thể,nặng nè,chậm chạp,năm phút mà tưởng như năm năm trời đã trôi qua..."Thình thịch,thình thịch !"-Khánh Nguyên có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập liên hồi,thời khắc quyết định đã điểm.

_"Không thể trốn tránh được,dù gì cũng phải đối diện với nó thôi."-Khánh Nguyên tự nhủ,cô nín thở nhấc "thứ kia",nhìn thẳng vào nó.
.
.
.

Khánh Nguyên ngồi sụp xuống nền nhà,mái tóc rủ xuống trùm hết cả khuôn mặt,hai bờ vai nhỏ bé của cô run lên bần bật...Không gian xung quanh trở nên yên ắng đến lạ thường,"Tinh ! "-Giọt nước mắt từ khóe mi Khánh Nguyên chảy xuống,khẽ lăn dài trên gò má rồi rớt xuống nền nhà...Ông trời thật biết trêu ngươi con người mà.Một sợi dây không thể níu kéo cô ở lại ngôi nhà đó,nhưng còn hai sợi dây thì sao?

Ở ngoài kia cũng có người đang khóc.Đó là giọt nước mắt của người bà thương cháu,của người mẹ thương con và đồng cảm trước số phận bèo bọt của người phụ nữ luôn chịu thiệt thòi dù đã qua cái thời phong kiến cổ hủ,lạc hậu từ lâu...

~~oOo~~

Hà Nội,ngày 9/2/2013 (29/12/2012 Âm Lịch tức ngày 30 Tết,tháng thiếu)

8.00 a.m

Cô ta đã lang thang ở đây gần một tuần nay rồi.Với bộ dạng tóc tai bù xù,quần áo xộc xệch,gương mặt hốc hác,mệt mỏi,da xanh tái,bước đi chậm chạp nhưng không vững,lảo đảo như người say,thỉnh thoảng miệng lại lẩm bẩm những câu gì đó không ai nghe rõ,những người sống quanh khu vực này cho rằng cô ta bị điên.Ai cũng xua đuổi,hắt hủi cô gái ấy vì sợ năm hết tết đến mà dính vào người điên sẽ bị dông cả năm.Cũng có vài người thì tỏ ra thương cảm với cô ta,một bà bán tạp hóa gần đó chép miệng:

_"Khổ thân ! Cô này chắc phải gặp cú sốc nào lớn lắm mới thành ra tàn tạ như vậy.Mà không biết người thân của cô ấy đâu rồi nhỉ? Chẳng lẽ họ đành lòng bỏ mặc con em mình như thế này sao?"

Sự cảm thông,thương hại đó rốt cục cũng chỉ dừng ở mức độ lời nói,chẳng ai có một hành động thiết thực nào,bởi suy cho cùng họ và cô gái kia cũng chỉ là người dưng nước lã,đâu có quan hệ máu mủ ruột thịt gì mà họ phải quan tâm,lo lắng cho cô ta chứ.Bàn tán chán rồi họ lại quay về với cuộc sống thường nhật của mình,bỏ mặc "người điên" đó một mình gặm nhấm nỗi đau đớn tột cùng không dễ gì thấu hiểu được...

_"Tôi rất xin lỗi nhưng chúng tôi rất tiếc phải thông báo cho cô và gia đình biết là cô đã bị xảy thai rồi,chúng tôi đã cố gắng hết sức.Không chỉ thế..."-Bà bác sĩ già ngập ngừng-"Theo kết quả kiểm tra sức khỏe mới nhất của chúng tôi về cô thì...khả năng tự mình mang thai một lần nữa trong tương lai của cô là...điều không thể."

_"Không thể như thế được ! Bà lừa tôi phải không? Làm ơn hãy nói với tôi rằng đó không phải là sự thật đi.Đó chỉ là một trò đùa,đúng chứ?"-Cô gái ấy gào lên trong điên loạn.

_"Cái giống đàn bà lấy về mà không đẻ được,"điếc" thì chỉ là đồ phế thải mà thôi.Mà đã là đồ phế thải thì không có chỗ trong cái nhà này đâu.Chị hiểu chứ."
Đồ độc ác! Mày đã giết con tao,hại tao mất đi niềm hạnh phúc được làm mẹ,lại còn đuổi tao ra khỏi nhà nữa.Nhất định tao sẽ bắt mày phải trả giá !!!

END CHAP 1


"Kẻ thù lớn nhất của phụ nữ,không ai khác chính là...phụ nữ."

Có người đã từng nói với Khánh Nguyên như thế...

Quả vậy,không phải đàn ông mà chính phụ nữ mới là kẻ gây ra đau khổ lớn nhất cho phụ nữ.Hãy thử nhìn lại mà xem,từ xưa đến nay mọi người đều nói mâu thuẫn mẹ chồng-nàng dâu rồi là chị dâu-em chồng chứ nào thấy ai nhắc bố chồng-nàng dâu hay em dâu-anh chồng bao giờ.Khánh Nguyên thực không thể hiểu nổi,cùng là phận đàn bà chìm nổi mười hai bến nước tại sao lại phải làm khổ nhau như vậy chứ? Cô ứa nước mắt khi nghĩ về mẹ chồng và em chồng,hai người phụ nữ đã đẩy cuộc sống của cô vào cảnh khốn cùng.

~~oOo~~

Đầu tiên là về mẹ chồng.

Không phải trước kia mẹ chồng cô cũng từng là nàng dâu sao? Đáng lẽ bà phải hiểu nỗi cay đắng,tủi nhục của người con gái xuất giá gặp phải nhà chồng quái ác chứ? Khánh Nguyên nghe mọi người kể lại rằng bà nội của Ngọc Anh-mẹ chồng của mẹ chồng cô vốn là người tai quái,độc ác,thường hay chửi rủa,đánh đập,hành hạ con dâu.Năm cô con dâu của bà,chẳng có cô nào là chưa bị bà vác gậy đuổi đánh,chẳng có cô nào là chưa bị bà đào cả mả tổ lên mà chửi cả,và mẹ chồng của Khánh Nguyên,khốn thay lại là người thường hay bị lôi ra làm bao cát nhất.Bởi bà không thể nào chịu được việc đứa con trai tuấn tú,tài giỏi mà mình yêu thương nhất lại dám cãi lời mẹ để lấy một người phụ nữ mà xét về dung mạo,tài năng và gia thế đều kém xa gia đình danh giá nhà bà.Bố của Ngọc Anh quyết lấy mẹ của Ngọc Anh vì tình.Khánh Nguyên có thể hình dung được nỗi thống khổ,uất ức của mẹ chồng mình trong những năm tháng ấy...Bế tắc,không lối thoát,đặc biệt là sau khi bố chồng cô không may mất đi trong một tai nạn giao thông.Nỗi đau mất con quá lớn khiến bà nội của Ngọc Anh như lên cơn điên dại,bà đã trút tất cả những gì xấu xa,tệ hại nhất lên đầu đứa con dâu tội nghiệp.Địa ngục,cuộc sống khi ấy chẳng khác gì địa ngục,chồng mất,mẹ của Ngọc Anh chẳng còn ai bấu víu trong ngôi nhà ấy nữa,bà muốn chết...nhưng không thể.Hai đứa con,con trai Ngọc Anh con gái Linh Ngân của bà vẫn còn quá nhỏ,chúng sẽ sống ra sao nếu như bà chết đây? Chúng đã mồ côi bố,tuyệt đối không thể mồ côi mẹ thêm nữa,chính vì thế nên bà cố nuốt nước mắt vào trong,tiếp tục âm thầm chịu đựng cuộc sống khổ ải này.Bà căm hận mẹ chồng mình ! Những trận đòn tím tái mình mẩy,tối tăm mặt mày cùng hàng vạn lời mạt sát,chửi rủa,xúc phạm nặng nề của mẹ chồng đã gây cho bà tổn thương quá lớn,tất cả dồn nén thành một khối u hận thù đầy nguy hiểm,chỉ chờ ngày bùng phát...

Vào cái ngày mẹ chồng mất vì bệnh,bà đã cười.Cười rất to,cười một cách sảng khoái trước linh cữu mẹ chồng trong sự ngỡ ngàng của mọi người...

Khi nghe Ngọc Anh kể về mẹ của mình trong nỗi xót xa,Khánh Nguyên thương bà lắm.Cô tự nhủ với bản thân mình rằng sẽ phải đối xử thật tốt với mẹ chồng,coi bà như mẹ đẻ để bù đắp những đau thương trong quá khứ cho bà.Và cô tin tưởng là mẹ chồng cũng đối xử với cô y như thế.

Nhưng cô đã nhầm,bi kịch đã lặp lại...

Liệu có phải khi ta ở chung và tiếp xúc quá lâu với một người thì ta sẽ phần nào bị ảnh hưởng bởi tính cách của người đó,dù tốt hay xấu,dù muốn hay không ?

~~oOo~~

Với sự quá quắt của mẹ chồng,Khánh Nguyên còn thể bao biện như vậy,nhưng còn thái độ và việc làm của Linh Ngân,cô sẽ lý giải nó ra sao đây? Không thể nói là do bị ảnh hưởng từ bà nội,bởi Linh Ngân đã cùng mẹ và anh trai dọn ra ngoài ở riêng năm ba tuổi mà,hơn thế Linh Ngân lại là cô gái hiện đại,được học hành tử tế,giao thiệp rộng...không lý nào...

ÍCH KỶ,tất cả là do tính ích kỷ mà ra.Linh Ngân đã quen được mẹ và anh trai nuông chiều,cô chính là trung tâm vũ trụ,tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời đều được dành cho cô.Cô không chấp nhận việc bị kẻ nào đó phỗng tay trên sự thương yêu,chiều chuộng của mọi người,nếu kẻ đó thật sự xuất hiện,cô nhất định sẽ không để hắn yên !

Khánh Nguyên lấy Ngọc Anh,vậy là từ giờ mối bận tâm của Ngọc Anh không còn chỉ dành cho Linh Ngân nữa.Cô tức giận,cô điên cuồng cùng mẹ ruột hành hạ chị dâu,mọi việc cô để cho Khánh Nguyên làm,mọi lỗi lầm đều đổ tại Khánh Nguyên gây ra.Thậm chí ngay cả khi đã đi lấy chồng Linh Ngân vẫn tìm cách làm hại chị dâu từ xa...

Như một vòng tròn lẩn quẩn,hết mẹ chồng,Khánh Nguyên và đến giờ là Linh Ngân phải thấm cái kiếp làm dâu tủi nhục.Khánh Nguyên không biết là mình nên cười hay nên khóc nữa.Linh Ngân về nhà khóc lóc vật vã,than thở với mẹ bị nhà chồng hành hạ dù đang mang thai làm mẹ và anh trai xót xa lắm,còn Khánh Nguyên thì chỉ thấy hả hê.Chính trong lúc ấy cô đã thốt ra một câu làm mọi người chết điếng:

_"Có đi lấy chồng mới hiểu tấm lòng chị dâu.Khi xưa mình đối với chị như thế nào thì bây giờ sẽ bị mấy bà cô bên ấy xử sự y như thế,nhịn thì ấm ức mà cự lại ắt sẽ bị hội đồng.Em có biết cái này người ta gọi là gì không? Là nhân quả đấy,gieo nhân nào thì nhận quả đấy thôi em ạ..."

Ngay sau đó mẹ chồng,em chồng cả hai nhảy vào mạt sát,kết tội cô bằng những từ ngữ nặng nề nhất.Như bong bóng xà phòng bị vỡ,bao phẫn uất trong lòng Khánh Nguyên được thể trào ra ồ ạt mà cô không thể kiểm soát được.Những lời lẽ chất chứa bao căm hờn dành cho mẹ chồng và em chồng lần đầu tiên thốt ra từ miệng Khánh Nguyên.

"Bốp!"-Một tiếng động chát chúa vang lên.Khánh Nguyên lảo đảo,cô đã lĩnh một cái tát cháy má từ Ngọc Anh,người chồng mà cô thương yêu nhất.Khánh Nguyên trợn trừng mắt,cô đứng chết trân nhìn Ngọc Anh.Cô không thể ngờ là anh lại đánh cô.Hình ảnh Ngọc Anh trở nên méo mó trước mặt Khánh Nguyên,hai mắt cô ầng ậc nước.Kể từ khi cô bước chân vào căn nhà này đến giờ,thực tế anh chưa bao giờ đứng ra bảo vệ cô trước mẹ và em gái của mình,hay ít nhất là tỏ ra có thiện chí trong việc làm cầu nối cải thiện mối quan hệ giữa mọi người cũng chẳng có.Anh luôn để cô tự bơi trong mớ bòng bong ấy,không mảy may quân tâm đến cảm xúc,suy nghĩ của vợ.Với Ngọc Anh,mẹ và em gái mình là quan trọng nhất,không thể bỏ rơi,còn Khánh Nguyên bé Cún nếu bất quá có thể buông tay...

Khánh Nguyên cần người chồng như vậy để làm gì chứ? Cô không thể ở trong ngôi nhà này thêm một giây phút nào nữa,cô mệt rồi,"buông" có lẽ là điều tốt nhất cho cả hai vào lúc này...Tạm biệt anh,Ngọc Anh !
.
.
.
Những chuyện xảy ra sau đó đến tai Khánh Nguyên rất nhanh.Linh Ngân trượt chân ngã cầu thang nên bị xảy thai,không những thế còn mất luôn khả năng làm mẹ sau này nên bị nhà chồng hắt hủi,giờ đang bỏ đi đâu không rõ tung tích.Bà mẹ chồng đáng thương của cô đau đớn,tuyệt vọng đến mức bỏ nhà lên chùa xin đi tu,còn chồng cô...chắc cũng chả sung sướng gì.

~~oOo~~

Hà Nội,ngày 9/2/2013 (29/12/2012 Âm Lịch tức ngày 30 Tết,tháng thiếu)

9.00 a.m

Ngọc Anh mệt mỏi,gục đầu xuống bàn,nói:

_"Tôi bế tắc quá,giờ tôi chẳng biết phải làm thế nào nữa."

_"Vậy thì hãy đi tìm và xin lỗi vợ anh đi."-Phi Thiên lên tiếng sau khi nghe toàn bộ câu chuyện.

_"Anh nói gì?"-Ngọc Anh nhỏm dậy.

_"Tôi nói anh hãy đi tìm và xin lỗi vợ anh đi !"-Phi Thiên đáp rành rọt từng chữ một.

_"Tại sao?"-Ngọc Anh hỏi lại.

_"Chẳng lẽ đến bây giờ mà anh vẫn chưa tỉnh ra hay sao? Bây giờ anh vẫn khăng khăng cho là mẹ và em gái anh đúng,còn mọi tội lỗi là do vợ anh gây ra à?"

_"Không phải thế..."-Ngọc Anh ngập ngừng.

_"Vậy anh còn chần chừ gì nữa mà không đi tìm Khánh Nguyên đi."-Phi Thiên hối thúc Ngọc Anh.

_"Thế còn mẹ tôi và Linh Ngân thì sao?"

_"Mẹ anh ở trên chùa cũng tốt chứ sao,thời gian và triết lý nhà Phật sẽ giúp bà ấy tĩnh tâm lại để suy nghĩ về những chuyện đã qua và mang lại sự thanh thản.Còn Linh Ngân thì...yên tâm đi,em gái anh nhất định sẽ không làm sao đâu."-Phi Thiên nhún vai,đáp.

_"Làm sao mà tôi có thể yên tâm được chứ.Anh lấy gì để đảm bảo chuyện đó."-Ngọc Anh vẫn không khỏi lo lắng.

_"Niềm tin,tôi tin là nhất định sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra với cô ấy cả.Hơn nữa "Anh em kiến giả nhất phận",anh đã bảo bọc em gái mình quá lâu rồi,giờ hãy để cô ấy tự đi,tự ngã và tự đứng dậy sau những vấp ngã của cuộc đời đi.Có vậy em gái anh mới đủ trưởng thành và bản lĩnh và bước tiếp vào tương lai chứ.Anh làm sao có thể kè kè theo em mình mãi để mà bảo vệ được."

Ngọc Anh trầm ngâm một lúc lâu,ngồi yên tại chỗ,không nói gì cả.

_"Giờ sao?"-Phi Thiên hỏi.

_"Tôi cần thời gian suy nghĩ."-Ngọc Anh nói.

_"Tùy anh thôi !"-Phi Thiên đứng dậy-"Nhưng tôi nói trước với anh là thời gian không có nhiều đâu,nên hãy suy nghĩ nhanh lên nhé kẻo sau này hối không kịp đấy."

Phi Thiên đi rồi,trong căn phòng này giờ chỉ còn một mình Ngọc Anh ngồi lại với bao nỗi ưu tư...

~~oOo~~

Hà Nội,ngày 9/2/2013 (29/12/2012 Âm Lịch tức ngày 30 Tết,tháng thiếu)

22.30 p.m

Ở ngoài kia đèn điện sáng choang,tiếng nhạc xập xình,tiếng người cười nói,năm mới đã đến rất gần rồi...

Ngọc Anh giật mình,đứng phắt dậy.Anh đã quyết định rồi,Phi Thiên nói phải,thời gian vừa qua anh đã làm nhiều chuyện có lỗi với Khánh Nguyên,giờ anh phải đi xin lỗi là làm lành với cô ấy trước khi quá muộn !

Ngọc Anh rời khỏi công ty,phóng xe như bay đến nhà mẹ đẻ Khánh Nguyên.Gió lạnh táp vào mặt anh đau rát,khóe mắt thấy anh cay cay,nước mắt đã rơi...

23.35 p.m

Đêm cuối năm mọi người đổ ra đường rất đông nên phải khó khăn lắm Ngọc Anh mới có thể đi được đến nhà mẹ đẻ Khánh Nguyên,đã gần một tiếng trôi qua...

_"Khánh Nguyên ! Khánh Nguyên !"-Ngọc Anh vừa gọi thật to tên vợ vừa chạy thật nhanh về phía trước,nơi căn nhà ba tầng màu xanh dương đang hiển hiện càng lúc càng rõ trước mặt.

Cửa nhà mở toang,mẹ ruột của Khánh Nguyên đang loay hoay bày mâm cỗ và chuẩn bị vàng mã để cúng lễ giao thừa.

_"Ngọc Anh,con..."-Bà cả kinh kêu lên khi nhìn thấy con rể mặt đỏ rực,mồ hôi mồ kê nhễ nhại,chạy xộc thẳng vào nhà.

_"Mẹ ơi!"-Ngọc Anh nắm lấy hai tay mẹ vợ,vừa nói vừa thở hồng hộc-"Khánh Nguyên...Khánh Nguyên...vợ con...vợ con đâu rồi hả mẹ?"

_"Khánh Nguyên nó dẫn bé Cún ra Hồ Gươm xem bắn pháo hoa rồi.Nó dặn mẹ nếu con đến thì đưa cho con cái này."-Vừa nói bà vừa rút phong thư trong túi áo ra đưa cho Ngọc Anh.

Nhận được lá thư Ngọc Anh vỗi vã mở ra đọc ngay.

_"Trời ơi!"-Ngọc Anh thét lên rồi khuỵu xuống.

Mẹ Khánh Nguyên không hiểu chuyện gì xảy ra nên lấy lá thư lên đọc.

_"Ngọc Anh,vẫn chưa muộn đâu,con hãy đi tìm Khánh Nguyên đi."-Bà kéo con rể đứng dậy.

_"Không...không được đâu...muộn rồi."-Ngọc Anh nức nở.

_"Chưa muộn đâu con,vẫn chưa đến giao thừa mà,con hãy đi tìm mẹ con nó đi.Con phải tin vào bản thân mình chứ."-Mẹ vợ trấn an Ngọc Anh.

Ngọc Anh bừng tỉnh.Mẹ vợ anh nói đúng,bây giờ vẫn chưa đến 12h,vậy là anh vẫn còn cơ hội.Anh đứng dậy chào mẹ vợ rồi chạy vụt ra khỏi nhà.

_"Chờ anh nhé,Khánh Nguyên ! Anh nhất định sẽ tìm được em,anh quyết không để mất em một lần nữa."-Ngọc Anh nhủ thầm.

"Nếu anh muốn hàn gắn lại cuộc hôn nhân của chúng ta thì hãy tìm ra mẹ con em trước giao thừa đêm nay.Bằng không,tất cả sẽ chấm hết !"

23.55 p.m

Khánh Nguyên vừa bế con trên tay vừa rảo bước trên con đường nhộn nhịp,đông vui quanh Hồ Gươm.Cô khẽ liếc đồng hồ,năm phút,vậy là chỉ còn năm phút nữa thôi,nếu anh không tìm ra cô thì tất cả sẽ chìm vào trong dĩ vãng...

_"Ngọc Anh,có lẽ anh sẽ cho rằng em thật ngu ngốc khi đem cuộc hôn nhân của chúng ta đặt cược vào trò chơi may rủi này,nhưng quả thực em không biết phải làm gì hơn vào lúc này cả.Em yêu anh nhưng em không thể nào chịu đựng được nổi mẹ và em gái anh.Yêu nhau là chuyện của hai người,hôn nhân là chuyện của hai gia đình,nó phức tạp hơn em tưởng và vượt quá sức chịu đựng của em nhiều...Xin lỗi anh!"
5.
4.
3.
2.
1.
HAPPY NEW YEAR !

~~oOo~~

Hà Nội,ngày 10/2/2013 (1/1/2013 Âm Lịch tức ngày mùng 1 Tết)

0.01 a.m

Thời khắc chuyển giao đã đến,pháo hoa được bắn lên trời cao tỏa ra đẹp lung linh,mọi người hò reo vui sướng.Bé Cún nhìn thấy pháo hoa thì thích lắm,cười tít cả mắt,cứ nhảy nhảy trên người mẹ mãi.

_"Thế là hết,hết thật rồi!"-Khánh Nguyên lòng buồn trĩu nặng.

Vậy là cuối cùng anh đã không thể tìm được cô.Có lẽ cô và anh không có duyên được ở bên nhau,đành chấp nhận số phận vậy...

Sau 15 phút,pháo hoa ngừng bắn,Khánh Nguyên định đưa con đi chỗ khác thì "Tách!Tách!",ánh chớp đèn flash lóe lên sau lưng làm cô giật mình,quay lại.

_"Anh..."-Khánh Nguyên ngạc nhiên.

_"Thế nào? Hai mẹ con xem pháo hoa có vui không"

Là Ngọc Anh,trên tay anh cầm một chiếc máy ảnh kỹ thuật số.
Bé Cún thấy bố thì rất vui,cô bé nhoài người về phía bố.Ngọc Anh vội chạy lại đỡ con gái và hôn hít đủ kiểu.

_"Thật đáng tiếc,đã qua 12h đêm rồi."-Khánh Nguyên nói,giọng tiếc nuối.

_"Ai bảo em thế?"-Ngọc Anh cười nói-"Anh đã tìm thấy em trước giao thừa đó chứ.Chẳng qua vì sợ hai mẹ con lỡ mất màn pháo hoa đầu nên bây giờ anh mới lên tiếng thôi."

_"Cái gì?"

_"Em nhìn xem."-Ngọc Anh chìa máy ảnh ra cho Khánh Nguyên xem những tấm hình đã chụp.Toàn là ảnh chụp hai mẹ con cô đứng quay lưng xem pháo hoa,có một tấm ghi ngày giờ chụp là 9/2/2013 lúc 12 giờ 59 phút 55 giây-"Như vậy là anh đâu có thua."

_"Có thể như vậy được sao?Lúc mẹ gọi cho em đã là 12h40 rồi,làm sao mà anh có thể tìm ra em giữa hàng vạn người đây trong vòng hai mươi phút chứ?"-Khánh Nguyên ngạc nhiên.

_"Đơn giản lắm."-Ngọc Anh cười hì nói-"Mặc dù ở đây đông thật,có đến cả vạn người nhưng anh biết rất rõ là trong đó chỉ có duy nhất một người phụ nữ là người vợ anh yêu nhất tên Nguyễn Khánh Nguyên và một bé gái hai tuổi rưỡi tên Triệu Ngọc Dung là con gái cưng của anh và cô ấy.Làm sao mà anh không tìm ra được chứ."

_"Anh Ngọc Anh..."-Khánh Nguyên rơm rớm nước mắt.

_"Khánh Nguyên,em tha thứ cho anh,chúng ta làm lại từ đầu được không?"

_"Còn mẹ và em gái anh thì sao?"

_"Không sao,họ sẽ ổn thôi."-Ngọc Anh nhắc lại lời Phi Thiên nói lúc sáng với anh khi ở công ty cho Khánh Nguyên nghe.

Rồi cả ba người hạnh phúc nắm tay nhau hòa vào dòng người đông đúc trước mặt.
Ở cách đó không xa,có một bóng người lặng lẽ theo dõi ba người họ...

~~oOo~~

Hà Nội,ngày 10/2/2013 (1/1/2013 Âm Lịch tức ngày mùng 1 Tết)

1.20 a.m

Không một lối thoát,không một tia hy vọng,giờ Linh Ngân thực sự không biết mình phải đi đâu,về đâu.Cô không dấu nổi ánh mắt thèm khát pha chút ghen tị khi nhìn vào những đôi tình nhân,những cặp vợ chồng nắm tay đi trên đường.Tại sao?Tại sao cô cũng là người giống như họ,mà họ thì được vui vẻ hạnh phúc còn cô thì không?Linh Ngân đứng tần ngần trước cửa một ngôi nhà cấp bốn đơn sơ nhưng bên trong ngập tràn ánh sáng và cả tiếng cười nói của các thành viên trong gia đình.Trước kia,mỗi dịp Tết đến nhà cô cũng nhộn nhịp,vui vẻ như thế,vậy mà giờ đây...Chính cô,chính cô chứ không phải ai khác đã phá tan ngôi nhà ấy,và giờ cô đang phải trả giá cho toàn bộ những lỗi lầm trong quá khứ...

Linh Ngân rất muốn làm lại,cô khao khát thoát ra khỏi cái đầm lấy u tối này nhưng cô không biết phải bắt đầu từ đâu,bắt đầu như thế nào.Giá như có ai đó có thể thắp lên cho cô ngọn đèn chỉ đường thì hay biết mấy...

"Kít!"-Tiếng một chiếc xe phanh gấp,chiếc xe ấy đỗ sát rạt cạnh Linh Ngân.

Cô quay ra...

_"Này em gì ơi! Sao trông mặt em buồn thế,thất tình à?Em định đi đâu thế? Lên xe anh chở đi cho nhanh,yên tâm anh không đòi tiền công đâu."-Gã lái xe cợt nhả.

Linh Ngân bĩu môi: "Tưởng gì chứ có mỗi cái xe đạp mà cũng ti toe."

Gã đàn ông nhún vai,không đáp,gương mặt hắn vẫn thể hiện vẻ mời gọi.

_"Ừ,thì đi!"-Linh Ngân nhảy phốc lên yên sau xe của gã sau vài giây ngập ngừng.

_"Đi đâu?"

_"Đâu cũng được?"

_"Kể cả nhà nghỉ?"

_"Ừ!"

_"Nói trước với cô em tôi không phải là người tốt đâu nhé."-Gã đàn ông cười gian trá.
Linh Ngân ngẩng đầu lên nhìn hắn,chậm rãi nói: "Tôi cũng thế."

_"Anh thật là thú vị,tôi chưa gặp ai như anh bao giờ,anh làm tôi thấy tò mò đấy.Tôi tên Linh Ngân,Triệu Linh Ngân.Còn anh?"-Linh Ngân nói tiếp.

_"Tôi hả? Ừm...tôi tên Phi Thiên,Lục Phi Thiên."

_"Phi Thiên...cũng không tệ."-Linh Ngân nói nhỏ.

_"Hử?"

_"Thôi anh đi đi."-Linh Ngân giục.

_"OK!"

Phi Thiên,Linh Ngân cùng con xe đạp cà tàng càng lúc càng đi xa,mất hút dần,để lại sau lưng những tiếng cười nói rộn ràng.

Một khởi đầu mới đã bắt đầu...

~~oOo~~

Có một điều bí mật mà có lẽ cả đời này Ngọc Anh sẽ không bao giờ nói cho Khánh Nguyên biết...
.
.
.
Hà Nội,ngày 10/2/2013 (1/1/2013 Âm Lịch tức ngày mùng 1 Tết)

0.08 a.m

Ngọc Anh lòng đầy đau đớn,đứng chết trân sau lưng mẹ con Khánh Nguyên.Vậy là anh đã thua rồi,anh đã không thể tìm ra mẹ con cô ấy trước giao thừa.Khi Ngọc Anh đau khổ quay lưng định bỏ đi thì...

"Soạt!"

"Hắn" không biết từ đâu nhảy bổ ra,đứng chắn ngang trước mặt anh.

_"Anh..."-Ngọc Anh ngạc nhiên.

_"Cầm lấy đi!"-"Hắn" dúi vào tay anh thứ gì đó-"Nhớ tận dụng nó cho tốt đấy.Tôi đi đây!"

_"Ê,này...!"-Ngọc Anh gọi với theo nhưng kẻ đó đã lủi vào trong đám đông biến mất dạng-"Đây là...?"

"Thứ đó" mà "hắn" dúi vào tay anh,không gì khác chính là chiếc máy ảnh KTS đã chụp lại toàn cảnh mẹ con Khánh Nguyên xem pháo hoa.Trong số những tấm hình đã chụp có một bức ghi ngày giờ chụp là... 9/2/2013 lúc 12 giờ 59 phút 55 giây !!!

_"Anh đừng lo,tôi nhất định sẽ không làm anh thất vọng đâu."-Ngọc Anh khẽ nói-"Tôi hứa chắc đấy,PHI THIÊN !"

Mặc dù không được quang minh chính đại cho lắm,nhưng như vậy cũng tốt phải không các bạn? Các bạn nhớ giữ bí mật này giùm Ngọc Anh nhé !

THE END
 
Sửa lần cuối: