Fiction Siêu phẩm gái già thời đại

Huyền Thiên Sênh

Moderator
Thành viên BQT
18/06/2025
354
271
60
Ổ gà
Thiên Bình
Siêu phẩm Gái già thời đại.webp
[Fiction] Siêu phẩm gái già thời đại

tác giả : yubeakbnm

thể loại : hiện đại

length : oneshot

status: đã hoàn

rating : T

t/g: nếu ai muốn đưa truyện của mình đi đâu thì xin hãy vào inbox hỏi ý kiến của mình, ghi rõ tên tác giả và nguồn.

Ta từng là một cô gái xinh xắn, hồn nhiên, cũng từng mộng mơ về một tình yêu đẹp, một đám cưới hạnh phúc.

Lên năm hai đại học, ta có một mối tình với anh khóa trên, nhưng chỉ năm tháng sau là chia tay, chính xác mà nói thì ta bị đá. Đau khổ khóc lóc, bạn thân, cũng là bạn cùng phòng của ta lên tiếng an ủi :

-“ Tử Hà, cái tên vô lại đó bỏ đi đừng tiếc, không có bọn đàn ông con trai phụ nữ chúng ta cũng hạnh phúc cơ mà, bây giờ ế là xu thế, FA là đại gia. Tội gì phải khóc lóc đau khổ”

Nghe lời nàng ấy nói, ta thấy cũng có lý, thế là từ đó trở đi ta không yêu đương gì cả, tôn sùng chủ nghĩa FA.

Học xong đại học, ra ngoài làm việc,ngoảnh đi ngoảnh lại, năm nay ta đã hai mươi tám tuổi ( không tính tuổi mụ), vẫn chưa có thêm mối tình nào cả, vẫn đơn côi lẻ bóng nhưng ta không có cảm giác gì. Nhìn lại, bạn bè ai cũng đã có gia đình hết, cả Tiểu Uyên, người mà khuyên ta “ế là xu thế, FA là đại gia” cũng theo chồng bỏ cuộc chơi, hôm cưới nàng ấy, ta ôm Tiểu Uyên khóc lóc kể lể :

-“ chúng ta chung giường, chung chiếu nhiều năm, sao ngươi nỡ bỏ ta theo chồng, chính ngươi nói sẽ làm người độc thân vui vẻ cùng ta khoái hoạt đến cuối đời mà”

Tiểu Uyên cũng ôm chặt ta, súc động nói :

-“Tử Hà, ta cũng không muốn bỏ ngươi đâu, nhưng bác sĩ bảo cưới, ta đành phải cưới thôi. Nàng yên tâm, ta đây tình nguyện nhảy vào nấm mồ hôn nhân trước, nếu thấy an toàn ta sẽ lôi ngươi theo”

Đang ôm nhau an ủi, vỗ về, Tiểu Uyên thấy chồng đến gần, nhìn chúng ta với ánh mắt kỳ quái thì nàng đẩy mạnh ta ra, chạy đến ôm tay chồng phân trần :

-“ chồng à, em khẳng định là em không bị less”

Đúng là trọng sắc kinh bạn mà, Tiểu Uyên, nhớ đó!!!!

Hai mươi tám tuổi, ta vẫn cứ nhởn nhơ, không thiết tha nghĩ chuyện yêu đương. Trước kia cha mẹ ta để ta tự do yêu đương,tự quyết định cuộc sống , nhưng bây giờ nhìn con gái sắp thành bà cô già, thì cha mẹ gấp gáp đẩy mạnh tiêu thụ, cố gắng tìm đối tượng cho ta xem mắt. Ta nghĩ, đến tuổi này rồi, cũng thử yêu đương, hẹn hò lại xem sao, thế là ta đồng ý đi xem mắt

Đối tượng lần này xem mắt là một giáo viên dạy văn cấp ba, mẹ ta bảo, người làm công nhân viên chức, cuộc sống ổn định có thể dựa dẫm được. Hẹn nhau tại quán café, ta bước vào đến bàn số tám, dừng lại, một người đàn ông đứng lên hỏi ta :

-“ xin hỏi cô có phải cô Dương không ?”

-“vâng, anh có phải là đối tượng xem mắt của tôi?” ta đáp.

-“đúng vậy, mời cô ngồi” hắn chìa tay ra bảo ta ngồi xuống.

Mẹ bảo hắn năm nay ba lăm tuổi, nhưng nhìn hắn cũng không đến nỗi già lắm, đeo một cái kính dày như đáy chai thủy tinh, trông khá tri thức. Ta gọi một cốc café sữa, đang đưa lên miệng nhâm nhi thì hắn hỏi :

-“ năm nay cô bao nhiêu tuổi?”

-“ tôi hai mươi tám chưa tính tuổi mụ” ta cười cười, đưa café lên miệng uống, lại nghe thấy hắn lầm bầm :

-“hai chín rồi cơ à, không biết còn sinh đẻ được không”

Suýt nữa ta phun café vào mặt hắn, hắn có cần phải nói ra thế không?. Hắn hỏi tiếp :

-“ cô Dương, sao đến tuổi này mà cô vẫn còn độc thân…hay…. Hay cô có bệnh gì không tiện nói ra”

Ta tức giận!! trầm giọng hỏi hắn :

-“ ngài tìm vợ để làm gì?”

-“dĩ nhiên là về sinh con đẻ cái, nối dõi tông đường” hắn tươi cười trả lời.

Ta đến đây thì bùng phát, đứng lên nói với hắn :

-“vậy ngài nên tìm một con lợn nái mẹ thì hơn” rồi đùng đùng bỏ đi, hắn ngơ ngác nhìn.

Về tới nhà, thấy bộ mặt đằng đằng sát khí của ta, cha mẹ biết chuyện đã không thành. Nhưng vẫn không bỏ cuộc, cha mẹ giới thiệu cho ta một người khác, ta dùng dằng không đi, ông bà lại kể lể là đã nuôi ta vất vả thế nào, rồi bảo chỉ mỗi lần này thôi, ta đành phải đi xem mắt tiếp.

Lần này là chủ của một công xưởng sản xuất đồ thủ công, hắn năm nay ba mươi mốt tuổi. Vừa ngồi xuống ghế, hắn đã hỏi ta:

-“Cô Dương, xin cô cho biết số đo ba vòng và chiều cao”

Ta trợn mắt kì lạ, nhưng rồi cũng nói ra theo yêu cầu của hắn. Nghe xong trầm tư một lúc hắn nói:

-“ số đo ba vòng thì được, nhưng chiều cao thì thấp quá. Con sinh ra sau này sẽ không cao được. Cô Dương, cô không hợp tiêu chuẩn của tôi”

Chết tiệt! ta đi giày mười phân cũng cao hơn ngươi một cái đầu rồi đấy, muốn cao hả? khi nào thành đại gia rồi hãy nói, đồ điên khùng. Ta dậm chân đứng lên, đi thẳng, không nói lời nào.

Đi xem mắt thất bại, ta ôm tâm trạng buồn bực đến công ty, nói qua một chút, ta làm trong công ty quảng cáo lớn. Bao năm lăn lóc,bon chen ở nơi này, bây giờ ta làm phó phòng ý tưởng của công ty.

Trưởng phòng là Tô Kỷ Lam, chị ta năm nay ba mươi mốt tuổi, chưa chồng con gì, là một gái già mà có thời gian ta từng ngưỡng mộ. Trước kia, thỉnh thoảng ta cũng nghĩ mình có quá cô đơn không?, có nên tìm bạn trai không?,có nên từ bỏ chủ nghĩa FA không?, nhưng tấm gương sáng chói Tô Kỷ Lam đã đưa ta đến kết luận “không cần có bạn trai,ta vẫn sống tốt, vẫn có nhà ở, vẫn có xe đẹp, lại có sự nghiệp riêng không lo thiếu tiền”.

Chỉ một điều ở Tô Kỷ Lam mà ta không thích đó là chị ấy quá nghiêm túc, mỗi lần mà có nhân viên mắc lỗi thì y như rằng cả phòng sẽ phải chịu một cơn cuồng phong phẫn nộ, ta đoán hay là do chị Tô cô đơn nhiều năm không chỗ phát tiết nên mới có tính cách như vậy?

Ngồi vào bàn làm việc với tâm trạng không được tốt, đang đần mặt thì nghe có tiếng nói:

-“ Tử Hà, làm sao đần mặt ra thế, vẫn chưa tìm được chìa khóa nên sinh ngốc à?”

Là Diệp Kỳ Minh đang ngó ngó sang ta, hắn và ta cùng một bàn làm việc ngăn cách chỉ bởi một vách ngăn.Diệp Kỳ Minh năm nay ba mươi tuổi, vào công ty mới được hơn một năm nhưng ta với hắn khá thân thiết, hắn thường nói ta là hàng tồn kho mất chìa khóa, không tiêu thụ được… hừm….!

Ta quắc mắt sang, rồi lại thở dài, kể cho hắn nghe chuyện đi xem mắt, hắn cười ha ha như thể ta đang kể chuyện cười vậy.

Ta hỏi hắn :

-“đàn ông lấy vợ chỉ nghĩ đến chuyện sinh con đẻ cái, cải tạo giống nòi thôi sao?”

-“không phải ai cũng thế”, hắn trả lời.

Chán chán, ta nhìn quanh thì không thấy bà chị Tô đâu, bèn lên mạng chat với Tiểu Uyên, vào forum “hội những người FA muôn năm” đăng nhập nick. Ta có hỏi Tiểu Uyên là cô ấy lấy chồng rồi sao không ra khỏi hội, nàng ta trả lời :

-“lấy chồng rồi nhưng lòng ta cô đơn, được chưa?”

Vừa thấy nick của ta sáng, Tiểu Uyên đã nhảy vào nhắn tin:

- Tiểu cô nương uyên bác : sao lên mạng giờ này? Không đi làm sao?

- Dòng sông đỏ thơ mộng : đang ở chỗ làm nhưng Tô “giáo đầu” không có ở đây.

- Tiểu cô nương uyên bác: à, bây giờ chẳng ai thảnh thơi được như ngươi, ta đang phải ở nhà trông tiểu bảo nè, có gia đình đúng là mệt ghê

- Dòng sông đỏ thơ mộng : lão chồng mi đâu, không nói lão giúp?

- Tiểu cô nương uyên bác : đừng nhắc tới lão nữa, cả ngày đi làm, tối về bảo pha sữa cho con, lại ngồi ôm hộp sữa mà ngủ…. chán chết đi mất.

Đang chat hăng say, chợt có một bàn tay đập đập vai ta, ngẩng lên, khuôn mặt Tô “giáo đầu” nhíu mày nhìn ta :

-“ Dương Tử Hà, cô giỏi lắm, trong giờ làm mà lại đi chat à?, rỗi quá phải không, vậy đi đến công ty X, bàn với họ chuyện quảng cáo đi”

Nói rồi, bà chị Tô đập bộ hồ sơ xuống bàn, ta và Diệp Kỳ Minh tới công ty X. Giám đốc công ty X là một lão già khoảng năm mươi tuổi, ta hỏi hắn có yêu cầu gì đối với ý tưởng quảng cáo lần này, hắn ngồi cả buổi sáng nói mà ta chẳng hiểu rốt cục hắn muốn gì :

-“…..công ty cô phải làm sao cho sản phẩm của chúng tôi nổi tiếng khắp thế giới, phải bán được thật nhiều, để có tiền nộp ngân sách quốc gia, chúng tôi kiếm tiền đâu chỉ có mình được lợi, quốc gia giàu mạnh là phải có người như tôi,…….”

Ngồi nghe, ta bực cả mình, chuẩn bị bạo phát, thì Diệp Kỳ Minh lên tiếng ngắt lời ông ta :

-“giám đốc, chúng tôi đã hiểu hết ý của ông, khi nào xong ý tưởng, công ty sẽ gửi bản thảo cho ông, bây giờ chúng tôi xin phép về công ty có việc gấp” .Nói rồi hắn kéo ta ra ngoài.

Ra khỏi công ty X, ta lầm bầm chửi rủa, nay là ngày gì không biết, ra ngoài gặp chó mực sao?. Diệp Kỳ Minh thấy ta như thế thì phì cười :

-“tức giận làm gì, cũng không phải chưa gặp bao giờ, hạ hỏa, tối tôi mời cô ăn, còn bây giờ cô mời tôi bữa trưa đi, hahah”

Cái tên này,có thể vừa đấm vừa xoa rồi lại đấm thế không?. Ta với hắn đi ăn.

Chiều tối, khi tan tầm ta gọi điện về nhà báo không ăn cơm, đi ăn cùng với Diệp Kỳ Minh. Nay ta buồn bực cùng hắn ăn thịt nướng ,uống bia, uống khá nhiều ta không lết về được, Diệp Kỳ Minh phải đưa ta về. Diệp Kỳ Minh khá thân thiết với ta, hắn đến ăn cơm ở nhà ta đôi ba lần nên bố mẹ ta cũng không lạ gì, nhưng ta chỉ coi hắn như bạn bè.

Cuối năm, công ty thưởng cho mỗi phòng một chuyến đi du lịch, chi phí do công ty đài thọ, cả phòng ý tưởng quyết định đi trượt tuyết ở khu du lịch Y, ta thì không thích cho lắm, trời thế lạnh thế này nên ở nhà ngủ là tuyệt nhất, nhưng du lịch không mất tiền tội gì không đi.

Hôm ấy, cả phòng làm buổi liên hoan cuối năm, Diệp Kỳ Minh uống hơi nhiều nên say khướt, lúc về ai đi đường nấy, thế là ta lại phải vác cái tên này về, nói thực hắn đến nhà ta rồi nhưng ta chẳng biết hắn ở chỗ nào. Vào xe taxi, hỏi hắn địa chỉ, hắn lơ mơ đọc, ta nghe thấy hơi giật mình, chỗ đó là nơi toàn nhà giàu ở mà, không biết có phải hắn say nói lung tung không, cứ đưa hắn tới thì biết.

Xuống xe,ra ngoài, cả người hắn dựa vào người ta, thật nặng mà, hắn lẩm bẩm nói :

-“Tử Hà, sao cô cứ khép lòng mình vậy, …. Như thế thì ai mà vào được………. một năm rưỡi rồi, cô không có cảm giác gì với tôi sao?.....”

Nghe hắn nói ta cứng người lại, hơi thở gấp, tim đập liên hồi, hắn nói cái quái gì chứ, chắc hắn say thôi, say thôi mà….. Đột nhiên, Diệp Kỳ Minh quay người đối diện với ta:

-“cô không tin sao?.... tôi rất thích cô” nói rồi hắn hôn lên môi ta, hắn ghì chặt ta, hơi rượu hả vào mặt khiến ta hơi choáng váng, định thần lại ta đẩy hắn ra, nói:

-“Diệp Kỳ Minh, ngươi say rồi”

-“đúng ta say rồi , say rồi ta mới dám nói với em”

Ta sững người lại, Diệp Kỳ Minh đứng lảo đảo chực ngã, thấy thế ta tiến tới đỡ hắn. Lên một căn hộ trong khu chung cư Lam Thiên – chung cư dành cho người giàu, hắn đứng ấn ấn mật mã vào, cửa mở ra, ta thật không ngờ tên Diệp Kỳ Minh này, ở công ty hắn còn là nhân viên của ta đó, ấy vậy mà ta chưa có nhà, hắn lại có căn hộ ở khu giàu có bậc nhất đất nước này. Đỡ hắn vào phòng ngủ,đắp chăn, nhìn hắn một lúc, ta không biết mình đang nghĩ gì nữa. Ra khỏi khu chung cư,ta thở dài nhìn trời, mùa đông rồi, lạnh thật!

Hai ngày sau, cả phòng đi du lịch, mấy ngày nay ta cố ý tránh mặt Diệp Kỳ Minh, hôm nay nhìn thấy hắn, hắn vẫn tươi cười nói chuyện với đồng nghiệp, có phải ta suy nghĩ quá nhiều rồi không?

Đến khu du lịch Y, nơi đây được phủ bởi lớp tuyết trắng muốt, ai cũng vui vẻ hít thở khí trời, cất đồ vào khách sạn, ăn cơm, nghỉ ngơi xong mọi người tản ra, người thì đi tắm suối nước nóng, người thì ngủ lại khách sạn vì vừa đi đoạn đường dài, có mấy người thì đi trượt tuyết, ta cũng đi.

Lâu rồi không trượt tuyết không biết còn thành thạo không ?, du lịch miễn phí đúng là thích thật ,chơi đùa thoải mái, ta trượt cũng được vài vòng, gần chiều tối ta định trượt thả dốc một lần nữa rồi về, nhưng khi đang thả dốc, tuyết bỗng nhiên bị lở,làm đường trượt bị chệch đi ta rẽ sang đường khác, luống cuống không dừng được, ta đâm rầm vào một bụi cây rậm.

Đầu óc quay cuồng, khi tỉnh lại thì trời đã tối, muốn đứng lên nhưng chân ta bị trẹo,gọi khản cổ không có ai thưa, ta thấy rất lạnh, rất sợ, ta bị bỏ quên ở đây thì sao?, ta chết ở đây thì sao? Ai cứu với !!!! . Người ta run lên từng hồi, đang tuyệt vọng bỗng nghe thấy có người gọi tên ta :

-“ Tử Hà…… Tử Hà…….”

Vui mừng, ta hét lên :

-“ta ở đây……ở đây”

Người đầu tiên tìm thấy ta là Diệp Kỳ Minh, nhìn thấy hắn, ta ôm chầm hắn khóc nức nở, ôm chặt ta hắn nói :

-“không sao rồi… không sao rồi….. anh ở đây, đừng sợ”

Ta ngất đi, khi tỉnh lại thấy mình đang nằm trên giường bệnh, có người đang cầm tay ta, nhìn sang, đó là Diệp Kỳ Minh, hắn đang ngồi bên, gối đầu lên giường, cầm tay ta ngủ. Nhìn thấy Diệp Kỳ Minh như vậy ta suy nghĩ, lần đầu tiên gặp hắn, lúc đó ta rất lên mặt, hắn hơi làm sai một chút là ta mắng, ai bảo ta bị chịu tầng áp bức của Tô “giáo đầu”, ta muốn phát tiết, phải có người chịu trận . Dần dần, thân thiết với nhau, ta quen với sự có mặt của hắn, hắn hay trêu tức ta ,gọi ta là gái già, gái ế,hàng tồn mất chìa khóa nhưng thấy ta buồn hắn tìm mọi cách làm ta vui…. Ta biết, chẳng qua ta không muốn suy nghĩ tới mà thôi.

Diệp Kỳ Minh tỉnh lại thấy ta đang nhìn hắn, hắn sốt sắng hỏi ta có khó chịu ở đâu không, có lạnh không… ta lắc đầu. Hắn nhìn thẳng vào ta nói :

-“Tử Hà, xin lỗi vì không để ý tới em, mấy nay anh biết em tránh mặt, anh hơi tức giận, vì sao em không dám yêu chứ? Nhưng khi em bị mất tích, anh rất sợ, sợ mất em………….Tử Hà dù không biết em có đón nhận tình cảm của anh không nhưng anh vẫn phải nói ……..anh yêu em, làm bạn gái của anh nhé!”

Nói xong, tay Diệp Kỳ Minh nắm chặt tay ta, ánh mắt hắn ánh lên sự chờ đợi và van xin,đầy thâm tình, ta đỏ mặt, quay đi nói.

-“nhưng tôi là gái già, là hàng tồn kho đấy, anh có muốn yêu không?”

Hắn hôn vào má ta, quay lại nhìn hắn, thấy hắn toe toét cười:

-“không yêu sao lại phải khổ sở thế này chứ, gái già là hàng hiếm đấy, anh yêu em, Tử Hà”

Ta mỉm cười hạnh phúc, đồng ý làm bạn gái của Diệp Kì Minh.

Từ khi yêu nhau, ngày nào chúng ta cũng nhắn tin qua lại, mặc dù chạm mặt nhau suốt ngày ở công ty, ta cảm thấy mình đang quay về thời sinh viên vậy.

Hắn xin nghỉ việc, ta hỏi hắn lý do, hắn cười hì hì bảo ta:

-“ có người yêu rồi, sắp cưới rồi, cần phải làm việc gì lương cao một chút thì mới nuôi nổi vợ ”

Hừ! ai nói sẽ cưới hắn chứ, ta cười nói với hắn, nghỉ việc khéo lại thành thất nghiệp không biết ai nuôi ai đâu.

Công ty dạo này rộ lên một tin, sắp có giám đốc mới lên thay thế, hắn là con của tổng giám đốc công ty, cũng là cháu của chủ tịch tập đoàn truyền thông và quảng cáo này. Ta thì ta không hiếu kì mấy, ai lên làm giám đốc cũng chẳng liên quan, miễn ta không bị giảm lương là được. Nhưng khi nhìn thấy giám đốc mới, đầu tiên là sửng sốt, sau đó là tức giận, Diệp Kỳ Minh, sao hắn biết tất cả về ta nhưng một chút về hắn ta cũng không biết gì?.

Mấy ngày trời, ta không nhắn tin, nghe điện của hắn, ở công ty ta xin nghỉ hoặc tránh mặt hắn. Một hôm, đang ngồi ngây ngốc ở bàn làm việc thì Diệp Kỳ Minh xông vào lôi ta ra ngoài, ta giãy tay ra, hắn trầm mặt nói:

-“em sao vậy hả? anh gọi điện nhắn tin, em không trả lời, còn cố ý tránh mặt anh?”

-“ giám đốc, anh nói quá rồi, tôi đâu có”

Hắn nhíu mày:

-“ em làm sao thế, hay giận vì anh hơn chức của em?”

-“không phải” ta gắt lên.

Diệp Kỳ Minh cầm hai khuỷu tay ta , dịu giọng nói :

-“vậy làm sao mà em giận anh?, em phải nói rõ thì anh mới biết chứ”

Nước mắt rơi xuống ta nức nở:

-“tại sao anh không nói cho em biết về anh? Tại sao chuyện của em thì anh biết nhưng em không biết gì về anh, yêu nhau phải biết về nhau mới hiểu nhau, tin tưởng nhau, anh nghĩ chúng ta là gì chứ? Anh có tôn trọng em không?”

Diệp Kỳ Minh kéo ta vào lòng ôm rồi nói :

-“ ngốc này, em có hỏi đâu mà anh nói, với chúng ta còn sống với nhau lâu dài, tất cả về anh em cũng sẽ biết thôi, còn anh không nói chuyện anh là giám đốc vì muốn cho em bất ngờ, em lại giận dỗi vô lý gì chứ”

-“anh bảo em vô lý?”

-“ được rồi, anh xin lỗi, em tìm được chìa khóa là anh rồi mà còn muốn vứt đi sao?, ngoan nào, anh định tháng sau đưa em về nhà anh ra mắt, khóc thế này xấu đi thì sao?”

Nghe lời Diệp Kì Minh nói, ta thấy dịu lòng nhưng cũng hơi bất an:

-“tháng sau về liệu có nhanh quá không?”

-“còn nhanh gì nữa, anh thấy thế là lâu đấy, anh muốn đưa em về ngay rồi cưới luôn, gái già là hàng hiếm không cưới nhanh sẽ bị trộm mất, hahah”

Ta mỉm cười theo hắn, trong lòng thấy rất hạnh phúc, thật may mắn khi được yêu thương.

Topic date: 27/12/2014

Đôi lời của Đội ngũ Back-up:
  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.​
  • Hình ảnh minh họa đã died.​
  • Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.​
 
Sửa lần cuối:
  • Like
Reactions: Dê Silicon