Fiction [One-shot] Hoa mai trắng

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 108

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
Title: Hoa mai trắng

Author: Diêu Tuyết

Category/ Genre: Romance | Song - fic (Chỉ xích tương tư)

Length: Oneshot

Rating: K+

Status: Finished

Summary

Ta vì ai mà pha chén trà?

Ta lại bước vào bức họa của ai?

Tiếng đàn khẽ khẽ kể lại quá khứ, chưa từng ngừng nghỉ

Nói lời từ biệt với người quyết ra đi.

.

.

.
Mấy ngày đầu năm, tuyết rơi trắng xóa, lại có bông hoa mai trắng nở giữa đêm đen. Chàng rảo bước trong Ngự hoa viên, ngắm đóa hoa duy nhất ấy, lòng bất chợt thắt lại. Hoa mai kiên cường, thật giống nàng, nhưng cảnh vẫn còn đây mà người ở đâu?

Đêm khuya tịch mịch không câu trả lời.

Lần đầu tiên gặp nhau, đã là năm năm về trước.

Khi ấy, nàng là vị công chúa được sủng ái nhất vương triều, chàng là hoàng tử tiền triều ôm mộng phục quốc. Muốn bắt rắn phải vào tận hang rắn, chàng giả làm thái giám trà trộn vào hoàng cung, được phân đi hầu hạ nàng. Lần đầu gặp mặt, chàng quỳ xuống, đầu hơi cúi, hô to: “Ra mắt công chúa điện hạ, công chúa thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

Nàng ngồi trên chiếc ghế cao nhất, giọng nhẹ nhàng tựa tiếng lá rơi: “Đứng lên đi.”

Chàng đứng lên, ngẩng đầu nhìn nàng. Một mỹ nhân đẹp nghiêng nước nghiêng thành, toàn thân lại tỏa ra nét lạnh lùng khó gần. Một mỹ nhân như tạc từ băng. Lúc chàng nhìn nàng đến thất thần, khóe môi nàng lướt qua một nụ cười hiếm hoi rồi vụt tắt.

Gặp gỡ, âu cũng là thiên mệnh.

Một buổi tối mùa hạ, chàng âm thầm luyện kiếm trong hậu viện.

Đêm đen, chàng vung kiếm, những đường kiếm sắc lạnh, ánh lên dưới ánh trăng bàng bạc. Khuôn mặt anh tuấn sắt lại, đôi mày khẽ nhíu, tập trung cao độ. Nhát kiếm cuối cùng, chàng tung người lên, đột nhiên mất thăng bằng, cả người rơi xuống. Chàng ngã trên đất, liền cầm kiếm gì chặt đứng dậy, định luyện tiếp. Đúng lúc đó, một tiếng cười lanh lảnh vang lên, nghe rất rõ, sau đó là giọng nói quen thuộc, giọng nói chàng không thể nào quên: “Dùng kiếm làm lực đẩy, ắt sẽ được.”

Từ sau chậu hoa mai trắng, một bóng váy đỏ bước ra, nổi bật giữa màn đêm, mỉm cười nhìn chàng. Tức thì, một cơn gió thổi qua, kiếm chàng đã đặt trên cổ nàng, lạnh giọng: “Nếu công chúa dám hé môi, người sẽ chết ngay lập tức, ta không ngại đâu.”

Một hồi tĩnh lặng. Nàng vẫn mỉm cười, ngón tay trắng ngần bình tĩnh đặt lên mũi kiếm, đẩy ra, giọng không chút run sợ: “Ngươi yên tâm, ta sẽ giữ bí mật,” đoạn cười thành tiếng “Ngươi nghĩ ngươi có thể đấu kiếm thắng ta không?”

Lưỡi kiếm khẽ rung lên rồi hạ xuống. Sâu trong lòng, có một cái gì đó không muốn để nàng chết, thậm chí khi thấy nàng như vậy, lại có một loại cảm giác kích động muốn ôm lấy nàng, tháo bộ vẻ mặt thờ ơ ấy xuống, muốn nàng trở thành một nữ tử ngây thơ đơn thuần để chàng bảo vệ. Hít một hơi thật sâu trấn áp tâm tình, chàng quay người lại: “Điện hạ đi đi, xem như chưa từng có buổi tối ngày hôm nay.”

Nàng đăm đăm nhìn chàng một lát, sau đó hướng về tẩm điện mà bước đi, tiếng lá rụng dưới chân nghe xào xạc, nàng bỗng quay đầu, giọng nói mang chút ý cười: “Nhớ lời ta nói lúc này, và cố gắng đừng làm đổ chậu mai trắng, ta rất thích nó.”

Chàng im lặng. Tiếng bước chân sau lưng vang lên đều đều rồi mất hẳn. Chàng quay lại nhìn theo bóng nàng đã khuất, tim thoáng run rẩy…

Nhưng định mệnh cuối cùng cũng thức tỉnh.

Hôm đó, cung điện tràn ngập trong ánh lửa đỏ, quân phản loạn tràn vào khắp nơi, cung nhân chạy tán loạn, hoàng thượng không thấy đâu. Từng cột trụ đổ sụp xuống. Chàng đã thành công soán ngôi, tay cầm kiếm, chạy đi tìm nàng. Chàng đặt chân đến hậu viện của Bế Hoa cung, nơi nàng ở, liền bắt gặp nàng đang đứng bên cây mai trắng, một tay sờ mấy bông hoa mềm mại, một tay cầm kiếm. Như biết chàng đến, động tác vuốt ve cánh hoa bỗng dừng lại, nàng cất tiếng: “Tân Đế, ngài đừng qua đây.”

Chàng bất giác dừng bước, như thể nghe theo lệnh nàng đã thành bản năng.

Nàng mắt vẫn nhìn hoa, đều đều cất tiếng: “Phụ hoàng ta vô đức, không có tài trị quốc, con dân mấy năm qua chịu khổ rất nhiều, tiếng kêu oán đầy trời, xuyên qua bức tường thành, ta đã nghe quá nhiều. Tân Đế, sau khi ngài lên ngôi, xin đừng như phụ hoàng ta.”

Chàng nghe nàng nói, lập tức trả lời: “Vậy nàng hãy cùng ta cứu giúp dân chúng, trở thành hoàng hậu của Cửu Châu.”

Người con gái trước mặt chàng thoáng mỉm cười, quay người nhìn thẳng vào mắt chàng, tay cầm kiếm đưa lên trước: “Nếu đánh bại ta, ta sẽ theo chàng.”

Dứt lời, nàng liền lao đến, ép chàng xuất chiêu. Vị công chúa này, bất luận là làm gì, nhìn vẫn rất duyên dáng. Kiếm pháp của nàng rất cao siêu, chưa đầy ba chiêu, chàng đã rơi vào thế hạ phong. Khi nàng chuẩn bị vung lên nhát kiếm kết thúc, bỗng cười thành tiếng, mũi kiếm đi được nửa đường đột ngột quay đầu, đâm vào ngực nàng, máu tuôn ra như suối. Không để chàng kịp phản ứng, nàng rút mũi kiếm ra, lảo đảo ngã về phía sau. Chàng vươn tay đỡ lấy nàng, ngồi xuống, định gọi người, chợt nhận ra khuôn mặt nàng đã trắng bệch. Nàng dùng hết sức lực níu nhẹ tay áo chàng, đều đều nói: “Thật tiếc, ta yêu chàng, nhưng chàng đã giết phụ hoàng và mẫu hậu ta…”

Chàng vô cùng đau khổ, nước mắt chảy xuống: “Ta xin lỗi, thật lòng xin lỗi, xin đừng chết, nàng muốn gì ta cũng bằng lòng, chỉ xin nàng đừng bỏ ta lại…” Giọng nói đứt quãng.

Nàng vẫn mỉm cười như từ trước tới giờ, thì thầm: “Cho ta một món quà, được không?”

Không đợi chàng đồng ý, nàng vươn tay ôm cổ chàng, rướn người lại, môi khẽ chạm vào môi chàng. Tim chàng như ngừng đập. Tích tắc sau, nàng ngã xuống, khuôn mặt mang nét hạnh phúc, giống như chỉ đang ngủ say mà thôi. Vòng tay đang ôm nàng siết chặt hơn, chàng hét lên, nỗi đau đớn không thể nào xóa mờ: “Không!”

Xung quanh bọn họ, lửa vẫn cháy rừng rực, thiêu cháy tất cả, nhưng không thể thiêu cháy nỗi đau nơi đây.

Một cơn gió lạnh thổi qua, đưa chàng trở về thực tại. Chàng đưa tay lên mặt, chợt nhận ra nước mắt đã chảy xuống từ lúc nào. Chàng thoáng ngẩn người, nhanh chóng lau sạch. Mỉm cười nhìn hoa mai trắng trước mặt, chàng nói nhỏ, chỉ cho mình nàng nghe: “Công chúa, nàng vẫn dõi theo ta, phải không?”

Trên trời cao, dưới ánh trăng bạc, một ai đó đang mỉm cười đáp lại.

Đời này đã mấy lần lầm bước chốn phàm trần

Chỉ đợi nỗi nhớ lắng thành rượu rồi uống cạn

Kiếp này đành vẽ lại người trong ký ức

Từ lúc bắt đầu đến kết thúc là vô tận.


~ Hoàn ~
Topic date: 3/7/2015
Đôi lời của đội ngũ Back-up
  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ với tác giả
  • Ảnh minh hoạ gốc thiết kế bởi CandySeory - hiện đã die
  • Đã sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung
 
Sửa lần cuối bởi điều hành viên: