Những ngày anh không đến

Tác giả: Canceria/Tằm
Thể loại: Slice of life
Độ dài: One-shot
Status: Hoàn
Rating: K

Tác giả: Canceria/Tằm
Thể loại: Slice of life
Độ dài: One-shot
Status: Hoàn
Rating: K
Rồi có một ngày anh cũng đến.
Chuyện này hơi lạ nhỉ, vì trước nay ngày nào anh cũng không đến, thậm chí trong những giấc mơ. Người ta nói mức độ độc thân cao nhất là ngay cả trong mơ cũng chỉ thấy mình một mình. Em không độc thân, nhưng chưa bao giờ mơ thấy anh.
Thế nhưng có một ngày anh đã đến. Lặng lẽ trên phố Quốc Tử Giám, giữa dòng người đông, ấm áp đến mức chói chang như cái nắng mùa hạ. Anh không biết bấy giờ em đã có bao nhiêu bỡ ngỡ. Bỡ ngỡ nhìn anh đến, lại bỡ ngỡ nhìn anh đi. Đến rồi đi như một lẽ tất yếu, nhưng em vẫn là không có cách nào quen được.
***
Những ngày anh không đến, em lang thang trong công viên. Chiều 22 Tết, công viên vắng vẻ.
Em dừng lại trên một cây cầu kiều, ghép bằng những tấm ván gỗ thật trơn, bắc ngang qua một khe nước nhỏ của hồ ba nhánh. Gió hiu hiu lạnh. Cha con nhà nào dắt nhau lướt qua phía sau em. Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Em thích những nơi yên tĩnh thế này. Nó cho em một cảm giác yên bình mà lâu rồi em không tìm thấy trong trường đại học, trên những con phố nườm nượp người qua những giờ tan tầm, hay trong chính mái nhà từ lâu đã không còn ấm cúng...
Trời hôm nay nhiều sương. Trên mặt hồ mơ màng màu khói. Không đẹp bằng sương khói ở hồ Tây mà một chiều đông nào chúng ta đã từng ngang qua ấy, nhưng đối với khu dân cư chen chúc xung quanh đây thì là một phong cảnh khá hữu tình. Có tiếng cười đùa của một tốp thanh niên. Một chút ghen tỵ nho nhỏ lướt qua chóng vánh, nhưng không đọng lại.
Thư thả và buồn ngủ, em đoán tối nay về em sẽ ngủ ngon.
Lững thững ven hồ, có rất nhiều ghế đá còn trống, em chọn một chỗ cho mình thong thả ngồi. Vị trí đó em thích, càng gần mặt nước gió càng thổi lạnh. Em trùm lên đầu chiếc mũ to sụp mà mẹ vẫn ví như một chiếc lồng bàn. Như vậy người ta chỉ thấy một kẻ lập dị trùm kín mặt ngồi bên bờ hồ ghi ghi chép chép mà thôi. Yên tâm, không ai thấy mặt cô gái của anh, anh không cần ghen. Mà thực ra anh cũng chẳng ghen. Anh chưa bao giờ ghen. Kể cả khi anh nổi cơn thịnh nộ, đó cũng chỉ là vì anh đang cảm thấy tự trọng của anh bị tổn thương mà thôi.
Khi anh tổn thương, em có thể vì anh mà buông tay từ bỏ. Khi em tổn thương, anh lẳng lặng ngồi yên. Tổn thương anh là bạn bè em, tổn thương em là người dưng nước lã. Em biết đây là quả báo, một thứ gì đấy em xứng đáng nhận được.
***
Những ngày anh không đến, em cùng bạn gái ra ngoài ăn vặt và cà phê. Có ai đó đã từng nói muốn cùng với em trải nghiệm mọi món ăn trên đời, nhưng bây giờ chắc em không có cơ hội đó nữa.
Có rất nhiều người bạn hỏi em: tại sao lại là anh – một người từ trên trời rơi xuống? Em không biết phải trả lời thế nào. Chỉ nhớ rằng trong một đêm trực hành lang mắt nhắm mắt mở rúc trong tấm chăn dày, em đã thấy tin nhắn của anh. Một cái tin nhắn rất bình thường: "Xin chào." – lẫn trong một tá các tin nhắn em chưa kịp check trong thời gian tập quân sự.
Hè đến, tháng Bảy, có những người bạn lâu rồi không gặp, mỗi lần gặp rồi lại không muốn về. Cô ấy hỏi: "Mày có thực sự xác định được cảm xúc của mày không?"
Em không. Lần nào cũng vậy. Không hề. Nhắc đến anh tim đập không nhanh, má không đỏ, mắt cũng không sáng, không có lấy một chút nào biểu hiện của một cô gái đang yêu. Đơn thuần đến mức cô ấy còn phải thốt lên với em không dưới một lần: "Này N.L., tại sao nhắc đến anh ấy mà mày nói như thể không liên quan gì đến mày vậy?"
Có thể thứ em cần là cái gì đó khác, cũng có thể sau những lần đơn phương thất bại thảm hại, không còn nhận ra mình muốn điều gì. Ngày hai mươi bốn, đêm thứ hai cắt đứt liên lạc, trở về sau khi tâm sự với bạn gái thân, và trước cuộc điện thoại quyết định đó, em thật ra đã có lựa chọn rồi. Chỉ là lựa chọn ấy của em hoàn toàn khác với những gì xảy ra sau đó. Nếu như em cứng rắn hơn một chút, kiên quyết hơn một chút, có lẽ bây giờ những dòng này hẳn không có cơ hội viết ra.
Bởi vì ở một khoảng cách xa như thế, trong hai năm nhiều biến cố đến như thế, không thể tránh được xa mặt cách lòng, huống chi chúng ta chưa từng ở gần nhau. Qua hết một năm, lại là một buổi tối mưa gió, và cũng với cô ấy bên cạnh chứ không phải anh: "Mày có thực sự yêu anh ấy không? Nếu không, thì anh ấy cũng lớn rồi, còn phải cưới vợ ổn định..."
Thực lòng hay không thì em không thể nói. Nhưng một khoảnh khắc ấy em đã bắt đầu có suy nghĩ buông tay. Tất nhiên những điều này hai năm qua em chưa từng nói cho anh biết, cũng giống như anh một năm qua có nhiều điều không hề có ý định muốn cho em biết. Yêu thương là chia sẻ, nhưng rốt cuộc chúng ta không ai tin ai.
***
Những ngày anh không đến, em nằm dài ở nhà, trong ánh nắng mùa hè yên tĩnh và lười biếng, để cho đầu óc mơ mộng của mình trôi bồng bềnh vào cái thế giới xa lạ mình tưởng tượng ra. Hình như trong suốt một thời gian em đã quên mất đó là thú vui duy nhất trong suốt mười chín năm đầu đời, vào mỗi ba tháng xa trường, xa bạn và nhàm chán. Trước khi anh đến em chưa bao giờ thích mùa hè, kể cả việc mùa hè có sinh nhật em. Không có ai để chia sẻ, một cái sinh nhật cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tròn hai mươi tuổi, sinh nhật của em xuất hiện thêm một người. Lần đầu, và cũng là lần cuối. Khi em trở về từ bờ biển, người ấy đã đi. Trước cửa nhà em chỉ để lại một chiếc túi nhỏ, và hai chiếc vòng tay tết vội.
Em đã đánh mất chiếc vòng tay đó, cả hai chiếc, từ bao giờ em cũng không nhớ được. Nghĩ lại thì chuyện đó giống như thể một điềm báo cho tương lai, chỉ là lúc bấy giờ em không hề nghĩ đến. Cuộc sống cứ luôn mọc ra những ngẫu nhiên không mong muốn như vậy, để rồi đến một buổi chiều đẹp trời đầy nắng, chúng ta ngẫu nhiên bỏ qua nhau.
Nhiều ngày sau đó, em vẫn thường tự hỏi khi đặt chiếc vòng xuống cửa nhà em, người ấy cảm thấy thế nào? Có đau lòng như em đau lòng mỗi lần chứng kiến bóng lưng của người ấy biến mất trên phố Quang Trung hay không?
Anh không nói, em không hỏi. Đến giờ em vẫn không biết câu trả lời, giống như anh cũng chẳng biết những ngày đó em đã khóc bao lâu. Nhưng chuyện đó không quan trọng nữa. Một năm đã qua, trong một năm có bao nhiêu biến động? Em không đếm được, không nhớ được. Vả chăng, nhớ cũng không để làm gì.
***
Hè năm nay bạn gái về sớm, lại là một buổi họp mặt ăn uống tán gẫu những câu chuyện muôn thuở. Lần này cô ấy chỉ hỏi: "Bao lâu rồi chưa gặp nhau?"
Khi ấy em mới giật mình nhận ra. Đã gần một năm ròng, đến tháng bảy là đúng một năm tròn. Một năm anh không đến, em đã kiếm được công việc thực tập hẳn hoi, kiếm được tiền, không ít kinh nghiệm, và thậm chí cả một vài anh chàng tới "thả thính".
Bao lâu chưa gặp nhau cũng không quan trọng. Nếu như anh ấy không thể đến tìm em, em sẽ đi tìm anh ấy.
Câu nói ấy chắc như đinh đóng cột. Chuyến đi đã định, chỉ là em không còn muốn tìm anh. Vài khi nghĩ gặp anh một lần cuối cùng, để một lần được làm người ra đi, để cho anh hiểu thế nào là cảm giác của một người ở lại. Song đến cuối cùng vẫn không thành. Trong lòng đã không còn coi trọng, đi hay đến đều không có gì khác nhau.
Dù sao những ngày về sau, đã có người thay em chờ anh đến.