Designed by pinpuru
[Fiction] Như những dòng nhật ký
Author: Hoshisan T a.k.a Hos
Genre: Daily Life
Rating: [K]
Status: On-going
Warning:
Chắc ai cũng biết nên làm gì, ta không cần dây dưa nhiều nhể
- Không war, comment trên 15 từ và không lan man ra khỏi phạm vi fic.
- Đọc kĩ văn án MBM.
Summary:
Đơn giản đó là những câu chuyện ngắn như những dòng nhật ký... của đời ta và một ít của người ta.
Author: Hoshisan T a.k.a Hos
Genre: Daily Life
Rating: [K]
Status: On-going
Warning:
Chắc ai cũng biết nên làm gì, ta không cần dây dưa nhiều nhể
- Không war, comment trên 15 từ và không lan man ra khỏi phạm vi fic.
- Đọc kĩ văn án MBM.
Summary:
Đơn giản đó là những câu chuyện ngắn như những dòng nhật ký... của đời ta và một ít của người ta.
Author's note:
- Truyện của ta phải nói là không quá ngắn nhưng cũng không phải ngắn. Nó chỉ vỏn vẹn như là nhật ký hằng ngày ta hay bất kì vẫn hay viết. Đủ để nói lên cảm xúc. Ta cũng không chắc
- Ai có hứng thú với truyện của ta, ta rất mang ơn. Còn ai thấy lối văn dở tệ không phù hợp thì cứ click "Back"
- Cảm ơn đã nghía qua đôi dòng nhảm nhí của ta.
Mục lục:
1: Tạp xúc 2: Món quà 3: Không yêu
4: 'Được' chọn?! 5: Thời gian 6: Không đề
1: Tạp xúc 2: Món quà 3: Không yêu
4: 'Được' chọn?! 5: Thời gian 6: Không đề
--------------------------------------------------------------
#1: Tạp xúc
#1: Tạp xúc
Hôm nay, tôi bắt gặp anh quan tâm một cô gái khác, lòng tôi chợt đau nhói. Cô gái ấy là bạn tôi....
Một chiều mưa, tôi lấy hết can đảm của mình để thổ lộ với anh về tình cảm vẩn vơ mà tôi dành cho anh. Đổi lại, tôi chỉ nhận được sự im lặng. Tôi biết, tôi biết rất rõ. Vốn dĩ, người mà anh luôn hướng về, người ấy... không phải tôi.
Anh nói ngày mà tôi hoàn thành kì thi tốt nghiệp, anh sẽ cho tôi biết câu trả lời. Dù biết trước kết quả nhưng tôi vẫn hi vọng. Hi vọng ngày nào đó anh sẽ rung động... vì tôi.
Cuối cùng ngày ấy cũng đến, dưới màn mưa trắng xóa, anh đối diện tôi. Tôi không rõ cảm xúc của tôi bây giờ là gì. Khi anh buông một lời từ chối rồi quay lưng bước đi, tôi chỉ biết lặng người nhìn.
Anh đối với tôi, không mảy may động lòng...
Cảm xúc hiện tại của tôi là gì? Tôi không rõ vì có vô vàn cảm xúc khác nhau đang dày xéo trái tim tôi. Hụt hẫng có, đau buồn có, vui mừng cũng có... Tôi không thể hiểu nổi chính bản thân mình.
Thời gian dần cho tôi niềm tin rằng mình đã quên được anh nhưng cớ sao hôm nay, khi bắt gặp anh tay trong tay hạnh phúc bên người con gái khác, tim tôi thắt lại. Khóe mắt cay cay, cảnh vật xung quanh tôi cũng dần mờ đi.
Tôi bất giác mỉm cười nhưng nước mắt cứ trực trào tuôn rơi...
Tôi không rõ những đợt sóng cảm xúc trong tôi là gì. Nó cứ dày xéo trái tim tôi nhưng lại như đang thầm chúc mừng anh...
Tạp xúc...!!!
--------------------------------------------------------------
#2: Món quà
#2: Món quà
Hôm nay là sinh nhật nó. Trước đó vài hôm, mẹ nó bảo sau khi bà đi công tác về sẽ tặng nó một món quà bất ngờ.
Năm nó lên ba tuổi, mẹ nó tặng nó một chiếc váy trắng.
Năm nó lên bảy tuổi, mẹ tặng nó một đôi hài búp bê.
Năm nó lên mười tuổi, mẹ tặng nó cây đàn piano.
Và năm nay, nó lên mười hai tuổi.
Trời dần xế chiều, mẹ nó vẫn chưa về.
Tại đại lộ lớn, tiếng xe cứu thương in ỏi. Người phụ nữ trên tay cầm quyển sách màu xanh dương, người bê bết máu.
“Làm ơn! Đưa... quyển sách... này cho con... tôi...”
Nói rồi bà lịm đi.
Tiếng chuông điện thoại reo. Nó hớn hở bắt máy vì nghĩ rằng mẹ nó sẽ về ngay. Điện thoại trên tay nó rơi xuống đất. Mẹ nó... đang trong cơn nguy kịch.
Nó vội vã nhờ người bác đưa đến bệnh viện. Nó khóc òa lên khi nhìn người phụ nữ tiều tụy trước mắt nó. Hơi thở bà rất yếu ớt dần dần cũng ngưng. Bà không thể qua khỏi.
Nó cứ thế ôm lấy mẹ mà gào khóc.
Chị y tá phải cố lắm mới đưa nó ra khỏi phòng, đặt vào lòng bàn tay nó một quyển sách. Đôi mắt nó ngấn nước. Tại sao mẹ nó lại ra nông nỗi này?
Nó khóc òa lên. Nó muốn mẹ nó ngồi dậy và nói chuyện với nó. Nó cần vòng tay che chở của mẹ. Nó... nó... nó cần mẹ...
Nhìn lại quyển sách trên tay, hai dòng lệ cứ lăn dài trên má nó. Hai mắt nó nhòe đi, chỉ nhìn thấy dòng chữ “Nhật ký của mẹ và con” trên quyển sách.
Nó lịm đi... Miệng không ngừng gọi tên mẹ...
--------------------------------------------------------------
#3: Không yêu
Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày tôi tự nói với lòng mình: Tôi sẽ không yêu.
Thực tế thì nói lúc nào cũng dễ hơn làm. Tôi thừa sức nói nhưng không đủ sức làm. Có ai mà ngờ được tôi lại muốn quay về với tên ấy... như ngày trước.
Muốn là vậy chứ chuyện đó chẳng thể nào.
Đôi lúc thấy mình ngốc nghếch đến mức vẫn yêu, vẫn thích nhưng lại buông tay. Sau đó lại tự cho rằng điều đó là cao đẹp, là tốt cho cả hai.
Đúng là, chỉ có người điên mới nghĩ như vậy. Vốn dĩ, đó chỉ là cái cớ...
Dù cho tôi có hối hận thì cũng đã muộn rồi...
Tôi không muốn mình bị những suy nghĩ điên dại mà chính bản thân tôi cho là ‘cao thượng’ ấy chi phối nữa. Vậy nên...
Tôi sẽ không yêu.
--------------------------------------------------------------
#4: ‘Được’ chọn?
Có lúc tôi tự hỏi, liệu tôi thực sự có ước mơ?
Và câu trả lời luôn là không. Tôi chỉ đi theo con đường đầy hoa mà ‘người ta’ đã trải sẵn. Đơn giản vì tôi không có cơ hội để lựa chọn.
‘Người ta’ thường nói với tôi rằng tôi nên tự quyết định con đường cho riêng mình nhưng thực tế, họ đã quyết định thay tôi.
Tôi ‘được’ tự do chọn con đường cho mình... theo ý của ‘người ta’.
Cho đến hiện tại, tôi tự tìm cho mình một ước mơ riêng. Phải, tôi muốn đi theo con đường của riêng tôi, không phải của ai khác.
Cuối cùng thì, ước mơ vẫn chỉ là mơ ước.
Tôi, vẫn phải đi theo con đường đầy hoa mà ‘người ta’ trải sẵn.
Ai sẽ cho tôi một cơ hội để 'được' chọn, thay vì 'bị' chọn?!
Author's note: Lần này do một phút yếu lòng trước mấy thời than thở của người ta, ta mới viết ra hai phần này. Nếu có gì sai sót, mong các readers bỏ qua và đừng xem đó là xúc phạm. Thanks đã theo dõi fic của ta.
--------------------------------------------------------------
#5: Thời gian
Trên đời này, tàn nhẫn nhất là thứ gì?
Tôi không nhớ ai đó đã hỏi tôi câu này lúc nào nhưng tôi chỉ biết trả lời đó là thời gian.
Thời gian qua đi không quay lại. Có người muốn thời gian quay lại nhưng vẫn là điều không thể.
Thời gian đúng là tàn nhẫn nhưng vẫn rất công bằng. Mỗi ngày, thời gian chỉ cho mỗi người hai mươi bốn giờ đồng hồ. Không thừa một phút, cũng chẳng thiếu một giây.
Cả một đời người ngắn ngủi lắm. Tôi từng được đọc qua một câu chuyện về đời người dài bao lâu. Câu trả lời vỏn vẹn chỉ mười năm. Bạn biết vì sao không? Nếu tính tuổi thọ là bảy mươi tuổi thì sau năm mươi tuổi ta khó làm được việc gì và trước hai mươi tuổi ta cũng không biết làm được gì, trừ đi thời gian ta ăn, ngủ, nghỉ... Thời gian một đời người chỉ còn lại mười năm.
Mười năm thực sự ngắn ngủi đối với cả một đời người. Chỉ một giây đi qua, cũng đồng nghĩa với việc đời người cũng dần qua đi. Nếu ta biết tận dụng thời gian dù chỉ một giây, ta đang quý trọng cuộc đời với mười năm của mình. Nhưng nếu ta lãng phí thời gian dù cho chỉ 1/100 giây thì ta cũng đang lãng phí cả một đời người.
Tàn nhẫn là vậy nhưng thời gian vẫn rất công bằng. Không hề thiên vị bất cứ ai hay bất cứ thứ gì.
Thời gian qua đi, khó có thể quay lại được... Thực tế, đó là điều không thể.
--------------------------------------------------------------
#6: Không đề
Người ta thường nói “Lưỡi không xương”.
Lúc đầu tôi không hiểu câu nói ấy có ý gì nhưng giờ thì tôi hiểu. Chỉ một câu chuyện nhưng miệng lưỡi con người có thể biến nó từ kết cục là hài kịch thành bi kịch hoặc ngược lại và cũng có thể là những điều khác.
Miệng lưỡi có thể bẻ cong mọi việc, sự thật thành không thật, dối trá thành không dối trá... Ai mà biết được còn gì đằng sau những câu chữ mà miệng lưỡi con người nói ra.
Lòng người cũng vậy. Thực sự khó đoán.
Ngoài mặt họ vẫn vui vẻ nhưng ai ngờ được sau lưng họ sẽ làm gì bất lợi đối với chúng ta. Lòng người thay đổi khó lường. Làm sao để biết trong lòng một người đang nghĩ gì? Tôi cũng chẳng rõ vì tôi còn quá trẻ để biết được điều đó, dù nó có thể hay không...
Không phải hoàn toàn, chỉ là số người thật lưỡi và thật lòng, chỉ còn đếm trên đầu ngón tay...
Đời người thiên biến vạn hóa, trước đổi sau dời...
Topic date: 10/05/2014
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
- Đã kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung.