Fanfiction Nhẹ nhàng yêu thương

Huyền Thiên Sênh

Moderator
Thành viên BQT
18/06/2025
354
271
60
Ổ gà
Thiên Bình
bản tình ca của gã mù.webp

[Fanfiction] Nhẹ nhàng yêu thương

Author: Sakai Kimie

Category: Romance, HE

Length: One-shot

Status: Finished
**********
- Dậy đi học mau con nhỏ kia!!! - Sức công phá lớn từ giọng nói của anh hai con bé - Ma Kết.

Con bé uể oải ngồi dậy, từ từ mò mẫm vào nhà vệ sinh. Sau khi làm xong vệ sinh cá nhân, con bé xuống ăn sáng rồi chào cả nhà, sau đó tung tăng vác cái balo có hình con thỏ màu hồng của con bé đi đến trường. Đi được giữa đường con bé chợt nhận ra: nó chưa chải đầu. Á, hu hu, giờ sao giờ??? Nó - Thiên Bình - một con bé trọng sắc đẹp là đầu, học hành là sau thì với cái chuyện này khiến con bé hơi bị sốc thì phải.

Con bé rối quá! Chợt nó nhìn thấy một con BMW bạc sáng bóng phía trước. ''A'', con bé chỉ reo lên như thế rồi chạy ù ra chỗ cái xe đó soi gương ké. Cái mái nè, cái mái nè! Móc cây lược Hello Kitty ra, con bé chải xéo qua một bên. Nhưng không hiểu sao, cái mái của con bé lại rũ xuống. Cần cái kẹp, ai da, sao lại quên chứ. Lục lục một hồi, con bé thấy cái kẹp, kẹp vào mái tóc cái kẹp hình kẹo lollipop, con bé mỉm cười hài lòng, tung tăng bước đi.

Con bé - hot girl số một của trường Zodiac, học lực ngước lên ai cũng cao hơn con bé nhưng ngước xuống lại khối đứa lùn hơn nó. Nhưng đó lại không có gộp chung lại, chỉ là Hóa, Lý, Văn con bé không giỏi thôi, còn lại môn nào con bé cũng trong top mười trường. Đã bao lần khổ sở vì ba môn đó, con bé thầm trách ba mẹ nó vì sao lại sinh ra nó không giỏi tất cả các môn đi mà lại sinh ra nó không giỏi ba môn đó. Hơn nữa, ba mẹ nó đều cao, anh trai nó cũng cao nữa, tại sao lại sinh ra nó lùn nhất nhà chứ? 1m56, con bé hận hai số năm và sáu, hai cái số ghép lại thành chiều cao của con bé. Sao nó lại không đổi thành sáu mươi lăm chứ? Con bé rủa, rủa, rủa. Hừ.

Nhìn khuôn mặt con bé nhăn nhó khi bị lũ bạn cao lêu nghêu xoa đầu, con bé như lọt thỏm giữa đám bạn đó. Chủ nhân con BMW bạc cười nhẹ. Khởi động xe, gió máy lạnh phà ra làm mái tóc tím nổi bật của anh khẽ bay, anh cho xe chạy đi, lướt qua con bé và đám bạn.
**********

Xe của anh dừng lại trước cổng của trụ sở chính công ty Thiên Cáp. Bước xuống xe, khí lạnh của anh tỏa ra xung quanh khiến ai cũng khúm núm sợ hãi. Anh vừa bước vào, thư ký riêng của anh - Ma Kết bước theo sau, nói liền một hồi:

- Yết tổng, công ty bên Thái vừa gọi về, bảo suất hàng được chuyển giao đã xong, giờ đang ký hợp đồng với công ty xây dựng bên Pháp, bản thiết kế hạ tầng vừa rồi gửi sang họ đồng ý làm, đang tiến hành, khoảng một năm nữa xong. Chiều nay có một cuộc họp hội nghị do Chủ tịch đề ra để nói về kế hoạch tuần sau, họp xong phải đi dự tiệc sinh nhật của tiểu thư công ty Kim Sứ. Chấm hết.

- Được rồi, cám ơn cậu. Nhờ ai mua cái gì đó làm quà sinh nhật cho tiểu thư. - Cái giọng trầm lạnh của Thiên Yết cất lên.

Anh - Thiên Yết - Tổng Giám đốc công ty Thiên Cáp - một người được mệnh danh là quyết đoán, lạnh lùng và tài giỏi trên thương trường. Là một người sở hữu chiều cao 1m83 lý tưởng, thân hình siêu mẫu thì anh là một đối tượng săn đuổi kịch liệt của các tiểu thư trên cả nước. Tốt nghiệp đại học năm mười lăm tuổi, lên chức Giám đốc năm mười tám tuổi và lên Tổng Giám đốc năm hai mươi tuổi. Đã trải qua ba năm với cái chức Tổng Giám đốc này, anh ngày càng sắc bén hơn, tài giỏi hơn, và hơn hết là anh càng ngày càng đẹp trai hơn, đôi mắt sắc làm ai cũng phải sợ. Những điều trên đã tạo ra anh của bây giờ, có khi còn hơn trước nhiều.

Cả buổi sáng hôm đó, anh chỉ cần ký mấy thứ linh tinh do các bộ phận khác đem đến và hoàn thành nốt công việc còn lại.
**********

- Kim Ngưu, tí qua nhà tớ chơi không? - Vừa tan học, Thiên Bình đã lôi kéo con bạn thân nhất.

- Hưm, để xem...chắc... - Kim Ngưu ngập ngừng, ánh mắt lộ rõ vẻ gian tà.

Thiên Bình nghe con bạn ngập ngừng mà trong lòng sốt hết cả ruột.

-...không thể không đi rồi. - Kim Ngưu nói tiếp phần còn dang dở.

Con bé mắt sáng rỡ, ôm chầm lấy con bạn cao hơn nửa cái đầu mà nhảy tưng tưng.

Nó bắt đầu nghĩ đến chuyện về nhà sẽ làm gì với con bạn nhưng biết sao không? Sự thật luôn phũ phàng hơn tất cả. Vừa lôi con bạn về đến nhà, mẹ con bé đã cầm cái cặp lồng bước ra. Hình như bà định đi đâu mua cái gì đó nhưng hóa ra không phải. Thấy con bé, bà mừng rỡ:

- Con đem cơm đến cho anh hai nhé, Kim Ngưu đi cùng bạn luôn nha con.

Kim Ngưu vui vẻ ''dạ'' một tiếng còn mặt con bé thì phụng phịu thấy rõ. Con bé bắt đầu mè nheo:

- Mẹ à, con muốn đi chơi mà.

- Đến chỗ anh con cũng là đi chơi còn gì. - Mẹ nó nhíu mày.

- Nhưng nắng lắm, đen da con hết. - Con bé biện cớ.

Mẹ con bé quay ngoắt vào nhà, một lát sau ra cầm theo cái áo khoác con thỏ hồng của nó, thẳng tay quẳng cho nó rồi đóng sầm cửa lại (như bị đuổi ra khỏi nhà). Con bé chu mỏ quay đi. Lại ''cạch'' một tiếng, con bé mừng rỡ quay lại, nghĩ là mẹ con bé mở cửa ra cho con bé vào nhưng bà chỉ ra đưa tiền cho nó, nói:

- Tiền xe bus.

Rồi lại vào nhà, đóng cửa lại.

Mặt con bé đen thui, một lát sau thì gào ầm lên:

- Mẹ!!!

Kim Ngưu đi kế bên con bé vội vàng bịt miệng nó lại rồi lôi thẳng tuột con bé đi.
**********

Cổng chính của trụ sở công ty Thiên Cáp hiện ra ngay trước mắt con bé và Kim Ngưu. Ngửa cổ nhìn đến đỉnh trụ sở, con bé và Kim Ngưu tí thì ngã. Công ty gì đâu mà cao khủng khiếp! Bước vào đại sảnh, hai đứa nó bị nhưng người trong công ty nhìn chằm chằm như đúng rồi. Quay sang Kim Ngưu, con bé hỏi nhỏ:

- Ầy, sao bọn họ nhìn mình ghê vậy?

Kim Ngưu tặc lưỡi nói:

- Chắc tụi mình là sinh vật lạ.

- Ờ. - Con bé ngây thơ gật gù đồng tình.

Bước vào thang máy, hai đứa nó đi lên đến tầng cao nhất trụ sở. Cánh cửa thang máy mở ra, cả tầng không bật điện, chỉ có nắng trưa chen len vào từng ngõ ngách. Ai da, tiết kiệm quá đi (==!). Kéo tay Kim Ngưu ra khỏi thang máy đến trước cửa phòng của Ma Kết, con bé cười nham hiểm:

- Cậu vào đi nhá.

Rồi quay ngoắt đi. Kim Ngưu cầm cái cặp lồng trên tay, lắp bắp nói:

- Ơ nhưng mà...Thiên Bình...cậu...

- Vào đê! - Con bé nói vọng lại, cười khoái trá.

Đi chơi tí đã nhể? Chỉ có thế, con bé đã đi lòng vòng quanh tầng. Áp tay vào cửa kính, con bé tròn mắt thích thú. Từ trên cao nhìn xuống thật sướng à nha. Người và xe có bí tí à. Con bé tưởng tượng mình đang giẫm đạp lên mấy con ''kiến'' đó cho bẹp dí và xẹp lép (==!). Chu choa, cảm giác đó thật thích a. Đang chìm trong suy nghĩ của riêng con bé, một giọng nói chợt vang lên làm vỡ tan không khí im lặng:

- Thích không cô bé?

Không suy nghĩ hay đắn đo, con bé trả lời ngay:

- Thích.

Giật mình nhìn ra, cách con bé không xa khoảng chừng mấy bước chân, một người con trai chững chạc trong bộ vest đen, mái tóc tím nổi bật làm anh trông thật huyền bí. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc, mũi thẳng, môi mỏng, da trắng. Tất cả khiến thế giới trong đầu con bé chao đảo. Nhìn người con trai trước mắt, con bé lắp bắp hỏi:

- Anh...là ai...vậy?

Người con trai đó sải nhưng bước chân vững chãi trên sàn đến gần nó, cúi thấp đầu xuống cho ngang tầm với con bé, mắt thấp thoáng tia cười, hỏi ngược lại:

- Vậy em là ai?

Con bé đỏ mặt lùi xa hơn một chút, cái mùi nước hoa của anh khiến con bé choáng váng. Chỉnh vội lại tư thế và tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn anh, giọng hùng hổ:

- Em là em gái của thư ký của Tổng Giám đốc công ty này. Vậy anh là ai? Em chưa thấy anh bao giờ.

Anh chàng đó nhướn một bên mày, môi hơi nhếch, ''ồ'' một tiếng rồi trả lời:

- Tôi à? Ừm, là nhân viên mới của công ty này. Nếu em nói thế thì chẳng lẽ em đến đây nhiều rồi à?

Con bé im lặng suy nghĩ, nói với vẻ không chắc chắn:

- Tầm khoảng ba, bốn lần thôi nhưng em nhớ hết được những người ở đây, họ không nhớ em nhưng em nhớ họ.

Anh mới mở miệng định nói gì đó, một giọng nói khác của nữ giới vang lên đằng sau anh:

- Bình nhi, đi về thôi.

Rồi chưa kịp nói câu nào, con bé đã bị Kim Ngưu kéo đi, hình như khuôn mặt cô ấy hơi đỏ thì phải.

Khoảng chừng mấy giây sau, chỉ còn anh đứng đấy nhìn dáng hai đứa khuất sau cửa thang máy rồi mới thong thả bước về phòng.

- Ma Kết, cậu có em gái à?

Câu hỏi của Thiên Yết khiến Ma Kết ngạc nhiên. Từ bao giờ mà Yết tổng lại có hứng thú với con gái vậy?

- Yết tổng, anh có chuyện gì à?

Thiên Yết cau mày về cái kiểu anh gọi nhưng cũng không nói gì.

- Giới thiệu cô ấy cho tôi đi.

Mà Kết vừa nhấc ly trà nóng lên, nghe câu nói của Tổng Giám đốc mình mà phải buông tách trà xuống, che miệng ho sặc sụa. Khuôn mặt Thiên Yết phải gọi là chả có gì biến đổi sau khi nói câu đó. Nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ, Kết ca hỏi:

- Tôi nói hơi vô lễ nhưng...anh có bị sốt không?

Không những không trả lời, anh còn thử sờ tay lên trán mình, bình thường.

- Không.

Thở dài một cái, Kết ca nhà mình đành phải mở miệng ''bán'' cô em gái thân yêu của mình đi. Thế là bao nhiêu thứ về con bé, kể cả những tật xấu đã bị cái miệng thối của anh trai nó phanh phui ra hết cho ''người lạ''. Và kế hoạch đốn đổ nó cũng được hai tên ác ma bày ra.
**********

Không phải tình cờ hay cố ý mà ngày nào con bé đi học về cũng bị bắt mang cơm cho anh hai con bé. Trên đường đi, con bé lúc nào cũng rủa anh hai nó không ngừng nhưng rủa mãi cũng chán nên sức kiên trì của con bé cũng chả được ba ngày. Ngày đầu tiên con bé biết được anh là Tổng Giám đốc, tới đưa cơm nhanh chóng rồi dzọt thẳng xuống đường. Ngày thứ hai gặp anh con bé ngại ngùng xin lỗi. Ngày thứ ba con bé nói chuyện với anh hơi thiếu tự nhiên. Ngày thứ tư con bé nói chuyện với anh bình thường. Ngày thứ năm con bé hơi lộ tính cách. Ngày thứ sáu con bé lộ rồi thì cho lộ luôn, lằng nhằng. Ngày thứ bảy, ngày thứ tám,... con bé nhận ra nó không còn ngại anh nữa.
**********

Hôm nay là một ngày giữa đông, có vẻ nó lạnh hơn bình thường thì phải, theo con bé là thế khi nó mặc cái quần bó đen dày, cái áo bông màu trắng, quàng cái khăn màu hồng, đeo chụp tai mà vẫn thấy lạnh. Mái tóc cà phê của con bé như đóng băng trong cái thời tiết này. Đeo cái balo nhỏ nhẹ tênh trên vai, con bé bước từng bước ra khỏi cổng trường. Vừa bước ra, đập xéo vào mắt con bé là con BMW bạc quen thuộc. Anh đứng dựa vào xe, mặc mỗi cái quần tây, áo sơmi và khóc ngoài một chiếc áo bông màu đen từ đầu đến cuối. Con bé còn nhớ đầu đông anh đã nói sẽ đến đón con bé mỗi ngày nên đến giờ, với cái thói tự nhiên thì chuyện này đối với con bé chẳng có gì là lạ. Con bé nhìn anh, nhăn mặt, lại không quàng khăn. Con bé hùng hổ bước tới, vừa gỡ khăn trên cổ mình để đeo cho anh, con bé vừa trách móc:

- Cái đồ ngốc này, em đã bảo là phải quàng khăn cơ mà, sao không chịu nghe? Muốn bị như lần trước hả?

Như lời con bé nói, tuần trước vì cái tội không quàng khăn, cứ để gió đông ùa nhau tạt vào cổ anh, sáng hôm sau thì viêm họng. Nhưng đâu có chừa, cứ bảo với cô là viêm họng xoàng, không chịu đeo khăn, hôm sau thì nghỉ nói, hại nó lo sốt vó. Cái tên này, thật sự lì quá mà.

Có vẻ như biết con bé sẽ quàng khăn lên cổ mình, Thiên Yết cúi xuống để con bé quàng lên rồi chỉ cười nhẹ nghe con bé trách móc, không nói gì cả, ngắm khuôn mặt nhăn nhó của con bé. Khi con bé quàng xong, Thiên Yết đột ngột bế bổng con bé lên, đặt con bé ngồi lên nóc xe. Chống hai tay bên cạnh con bé, người con bé ấm thật, anh áp sát vào nó. Từ trước đến nay, con bé ít khi ngại ngùng hay nói đúng hơn là tỉnh rụi như ruồi nên khi thấy anh như thế, con bé hỏi thẳng:

- Sao vậy? Lại ốm nữa à?

Thiên Yết không nói gì cả, đặt tay lên gáy con bé, đẩy đầu con bé xuống, anh cũng nâng thẳng người mình lên, đôi môi mỏng của anh áp vào đôi môi cánh hoa đào của con bé. Một vị ngọt nhẹ nhàng lan tỏa trên đầu lưỡi con bé. Lát sau, Thiên Yết mới thả con bé ra, con bé bám vào vai Thiên Yết, hít từng ngụm không khí lớn. Ôm chặt con bé vào lòng, Thiên Yết nói, giọng nghe có vẻ ám muội:

- Cân ngốc, giờ em thuộc về anh nhé.

Thiên Bình nghe xong lập tức trừng mắt nhìn anh, định nói gì đó nhưng lại bị anh lườm, chen ngang:

- Cấm từ chối. Chẳng phải em cũng thích anh sao?

Con bé giờ thì đỏ mặt rồi nhá. Sao anh lại biết được chuyện đó chứ?

Thấy con bé không nói gì, anh bế nó xuống rồi đặt con bé vào ghế phụ, khởi động xe, anh cho xe lăn bánh, đưa con bé về nhà.

Theo con bé nhận xét thì...cách tỏ tình của anh thật bá đạo.
**********

- Mai anh qua Nga. - Câu nói của Thiên Yết vang vọng trong buổi tối im lặng ở công viên.

Con bé sững người nhìn anh, trái tim con bé đang đập loạn. Anh..anh đi thật sao? Anh...bỏ con bé thật sao? Cố gắng trấn tĩnh lại tâm trạng của mình, con bé cười gượng, đôi bàn tay nắm chặt lại với nhau.

- Bao giờ anh về?

Thiên Yết ngưng bặt, anh không biết phải nói với con bé ra sao nữa. Thôi thì...đau một lần rồi thôi đúng không?

- Có lẽ... anh sẽ định cư bên đó luôn.

Choang! Tấm kính chứa đựng kỷ niệm của anh và con bé trong đầu nó vỡ vụn. Vậy hóa ra, từ trước đến giờ là con bé mơ tưởng, là con bé không đúng khi tự quyết định hạnh phúc của mình.

- Chúng ta... đừng yêu nhau nữa. Tôi... đã hết yêu em rồi.

Thiên Yết cắn răng thốt lên từng chữ. Anh...thật sự không chịu nổi. Anh... yêu con bé... hơn cả mạng sống của anh. Anh cứ nghĩ anh sẽ không làm tổn thương con bé nhưng sự thật là... anh luôn luôn làm tổn thương nó. Nó không tin tình yêu của anh là thật. Bản thân con bé chưa từng bị cú sốc nào hết, anh luôn thấy con bé cười, chuyện vui hay chuyện buồn, con bé đều kể cho anh nghe hết. Và bao nhiêu chuyện đó, giờ anh đã biến nó trở thành trò cười. Là anh hèn hạ, là anh nhục nhã, anh biết trước điều này nhưng anh vẫn cố chấp yêu con bé để giờ... anh không xứng đáng nhận được tình yêu của con bé.

Chính bản thân Thiên Bình cũng không ngờ nó lại đau như thế này. Nhưng được, nếu anh muốn thì con bé sẽ cho anh toại nguyện. Anh muốn đi, con bé sẽ không níu giữ. Bởi vì, níu kéo có bao giờ có được hạnh phúc đâu. Con bé cười khẩy, nói:

- Được thôi, nếu anh muốn vậy, tạm biệt.

Rồi quay gót bước đi. Nhìn bóng dáng cô độc của con bé bước đi, anh thấy bản thân mình thật tồi tệ. Nhưng anh mong rằng, một người nào đó sẽ tốt hơn anh, chăm sóc cho con bé.

Về đến trước cửa nhà, con bé thấy Ma Kết đứng đợi con bé, gương mặt anh nhăn nhó, tay khoanh lại như ông chủ, bàn chân đi đôi giày to sụ gõ bộp bộp xuống đường. Nhìn thấy con bé liêu xiêu bước về, Ma Kết giật mình. Chuyện gì đã xảy ra với em gái của anh vậy? Chạy lại lay con bé nhưng anh chẳng nhận được gì ngoài những giọt nước mắt nóng hổi ngập tràn khóe mi rồi rơi xuống mặt đường. Nhìn anh, con bé bật khóc, từng giọt nước nhạt nhòa trên khuôn mặt.

- Hai ơi, anh ấy... bỏ em rồi.

Ma Kết giật mình. Yết tổng... bỏ em anh ư? Ơ, đúng rồi. Anh có biết truyện Thiên Yết sẽ qua Nga theo yêu cầu của bố mình. Vậy sao lúc đó anh lại không nhớ nhỉ? Không phải là do Thiên Yết có lỗi mà là do anh có lỗi. Đáng lẽ anh phải ngăn chặn tình yêu nhỏ bé ấy trước khi nó le lói trong tim Thiên Yết và con bé. Lặng nhìn con bé, anh thở dài. Ôm con bé thật chặt, anh vỗ về:

- Được rồi, Bình nhi ngoan, khóc đi rồi quên sạch hình bóng anh ta đi, nhé?

Con bé khóc to hơn, nước mắt rơi ngày một nhiều. Anh nó nói phải, nó sẽ khóc hết cho ngày tàn dư của quá khứ để rồi ngày hôm sau, con bé sẽ tươi vui, hồn nhiên như thường ngày.
**********

Ba năm sau...

Con bé giờ bây giờ không còn là một cô nhóc nữa. Giờ con bé đã và đang làm một nhà thiết kế trẻ tuổi tài giỏi nhất thế giới, không ai là không biết đến con bé. Dù chiều cao của con bé có thay đổi: 1m65 nhưng không vì thế mà con bé tự ti, nó vẫn sống như thường ngày. Như dự đoán của con bé, Kim Ngưu và Ma Kết lấy nhau. Vào cái ngày mà Ma Kết trao cho Kim Ngưu nụ hôn và thề ước mấy cái ba láp ba xàm gì đó, con bé mới cười toe toét. Giờ con bé có chị dâu rồi đấy, ai cha. Đáng tiếc thay, giờ con bé vẫn đơn phương lẻ bóng. Ba năm rồi, con bé vẫn không xóa được hình ảnh của anh trong đầu, con bé vẫn âm thầm khóc hằng đêm nhưng giờ đã không còn nữa. Con bé đã đẩy anh vào một góc sâu của trí nhớ rồi.

Một ngày mùa đông của năm nay, con bé vẫn từng bước chậm rãi đi trên con đường quen thuộc. Chợt vô tình, bước chân con bé đi đến chỗ cũ, nơi anh đã chia tay nó. Nghĩ là nó sẽ khóc ư? Không đâu, giờ con bé thay đổi rồi, tập mỉm cười với quá khứ và hạnh phúc với tương lai. Và giờ đây, con bé đang mỉm cười.

Một bóng dáng quen thuộc đập vào mắt con bé. Nó đầy cao ngạo và lạnh lùng, vẫn màu đen huyền bí được người đó ưa chuộng. Con bé vội vàng quay đi, đôi chân con bé đạp vào đống lá khô nghe xào xạc.

Người đó quay lại, vẫn mái tóc tím, vẫn khuôn mặt đó có phần đẹp trai hơn. Nheo mắt nhìn thân ảnh quen thuộc, đúng là người anh cần tìm rồi. Vội vàng đuổi theo nắm giữ tay con bé, anh giật con bé quay người lại. Đôi mắt ấy to tròn nhìn anh, xen lẫn vào đó cả sự ngạc nhiên tột cùng. Như thể sợ con bé đi mất, anh vội vàng ôm chặt con bé vào lòng. Đã bao lâu rồi anh không cảm nhận được mùi hương này, anh nhớ con bé quá. Thời gian qua anh hận mình và yêu con con bé nhiều hơn. Luôn luôn tìm cách để trở về đây, giờ anh đã gặp được con bé rồi.

- Bình nhi.

Giọng nói quen thuộc làm con bé choáng váng.

- Anh xin lỗi. Ba năm qua anh không thể nào thôi không nhớ về em. Anh đã tự hận mình tại sao lại làm tổn thương em đến thế. Giờ anh hối hận rồi, liệu em có thể cho anh yêu em một lần nữa không?

Con bé ngạc nhiên quá đỗi. Vậy bao năm qua, không chỉ mình con bé còn yêu anh.

- Thiên Yết à, em không còn như ngày xưa nữa nên em nghĩ là em không thể yêu anh nữa.

Cái ôm của Thiên Yết cứng ngắc. Vậy nó còn yêu anh là do anh lầm tưởng ư?

- Nhưng em đã nhầm, thật ra trong trái tim em, không thể nào xóa đi hình bóng anh được. Em sợ anh không còn yêu em nên...

Không để con bé nói hết câu, anh đã cúi xuống ngậm chặt lấy đôi môi con bé. Sau bao năm vẫn mềm mại và ngọt ngào.

- Anh yêu em, cô bé ạ.

Con bé cười, tháo cái khăn trên cổ mình ra, quàng vào cho anh. Thiên Yết cười mỉm hạnh phúc ngoan ngoãn cúi xuống cho con bé quàng. Rồi sau đó bế con bé lên, anh ôm con bé thật chặt.