Fanfiction Hương vị tình yêu

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 101

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
1756609111567.webp

Title:[Fanfiction] Hương vị tình yêu

Author:
Hina

Disclaimer: Nhân vật không thuộc về mình, nhưng số phận và sự sống của họ do mình một tay viết nên.

Genre: Action, Daily Life, Romance, HE

Rating: K

Length: Oneshot

Status: Finished

Warning: Không gây war, không spam, comment trên 15 từ.

o0o

Trên thế gian, tình yêu mang hai loại hương vị đặc trưng của đời người: ngọt ngào và đắng cay. Ai yêu mà không phải trải qua nó. Cô và anh cũng vậy, một mối tình không ít truân chuyên…

_Giải à, xin lỗi nhé, tớ quên hôm nay mình có hẹn với Sư Tử.

_Sao cơ, tớ không muốn đi một mình đâu. Mã Mã à, hẹn Sư lần khác được chứ? - cô gái phụng phịu.

_Xin lỗi Giải nhé! Mình hứa sẽ đền bù cho cậu sau.

Tút…tút…tút…

Tiếng chuông kéo dài. Cô còn lạ gì với nhỏ bạn thân này nữa, không biết bao nhiêu lần cho cô leo cây vì sự đãng trí của mình. Thở dài một tiếng, cô bước xuống giường để chuẩn bị. Hôm nay, cô tham gia chương trình hiến máu nhân đạo.

Đâu rồi hình ảnh nhóc con tinh nghịch ngày nào, giờ đây cô đã là một thiếu nữ mười tám, cái tuổi đẹp nhất đời người con gái. Mái tóc dài ngang vai được cột cao, một chiếc áo thun và quần jean đơn giản, nhìn cô thật khác so với một tiểu thư đài các. Từ nhỏ sống trong sung sướng nhưng cô chưa bao giờ cho phép mình quên đi hoàn cảnh của những người nghèo khổ, bệnh tật.

Bước đến bệnh viện và vào bên trong khu vực hiến máu, cô thấy một anh mặc áo blouse trắng bước ra đọc to con số 18. Không gian hoàn toàn im ắng. Anh ta thể hiện vẻ mặt cau có rồi dò lại cái danh sách đang cầm trên tay " số 18…Thiên Yết…" và chèn thêm một câu: " Mọi người hãy tự nhớ số, lần sau tôi sẽ không đọc tên đâu". Tiến tới căn phòng là một chàng trai, anh ta có vẻ trạc tuổi cô. Hiến máu sao? Hình như không phải. Linh tính cô mách bảo điều gì đó đặc biệt ở chàng trai này. Đến lượt cô, một cô dễ thương chạy ra, gọi đầy đủ họ tên với một thái độ hoàn toàn khác.Hiến máu xong, cô mới biết người ta cũng tổ chức bán máu tại đây. Cô nhìn thấy người con trai khi nãy cầm tiền chạy ra thật nhanh. Rồi một động lực nào đó thúc đẩy, cô chạy theo anh.

Chạy không biết bao lâu, anh dừng lại bên một tiệm thuốc tây. Gấp gáp mua thuốc cho nhanh, anh lại vội chạy đi. Chỉ khổ cho cô, trước đây cô chưa chạy bộ lâu thế bao giờ. Anh dừng lại trước một căn nhà nhỏ mà so với nhà cô, nó chỉ bằng một cái nhà kho.

_Song Ngư à, anh mua thuốc rồi đây, dậy uống nào em.

Anh bước vào trong, cất tiếng nói dịu dàng. Cô không nhìn rõ bên trong, nhưng hình như anh đang nói chuyện với một cô gái.

_Anh hai,...tiền...ở đâu vậy hả anh?

_Em lo chuyện đó làm gì. Mau uống thuốc cho khỏe lại nào.

Cô đứng chôn chân tại đó. Anh ta phải bán máu để có tiền mua thuốc cho em gái mình mà còn phải nhận những ánh mắt, thái độ của người đời thế sao? Cô tự hỏi sao người ta không biết sống trao ban đi một chút, cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn nhiều.

_Chị...chị...là ai?_cô bé cất giọng yếu ớt, khẽ ngoái người ra nhìn về phía cô. Nhìn con bé rất tiều tuỵ, tuy nhiên đôi mắt màu sapphire lại trông rất sáng.

Anh cũng rất ngạc nhiên, làm sao cô ở đây? Không ai biết anh em anh ở đây cả. Anh cất giọng lạnh tanh:

_Cô là ai hả?

_Tôi...ừm...tên tôi là Cự Giải. Có thể anh không biết tôi nhưng tôi biết anh đấy. Tên anh là Thiên Yết đúng chứ? Còn em? - cô nở nụ cười nhẹ, hướng về cái giường nhỏ, nơi con bé đang nằm.

_ Em....là Song Ngư.

Hình như con bé biết cô không phải người xấu. Tuy vẫn còn hơi rụt rè nhưng nó vẫn thân thiện nói chuyện với cô.

_ Này cô kia, sao cô tự nhiên thế hả? - Thiên Yết khó chịu vì bị cho ăn bơ, cuối cùng cũng phải lên tiếng.

Anh chẳng hiểu vì sao cô lại có mặt ở đây, và anh không thích điều đó tí nào. Anh em anh sống ở đây đã lâu mà không một ai biết. Cô ta biết, còn biết cả tên anh, nghĩa là cô ta đã đi theo anh. Nhưng từ lúc nào chứ? Bình thường trực giác của Thiên Yết rất tốt. Nhưng sao hôm nay lại không cảm nhận được gì. Là do anh quá lo cho Song Ngư? Hay do cô gái tên Cự Giải này có gì đặc biệt so với người khác? Thiệt đau đầu mà.

_Anh có biết lo cho người ốm không? Im lặng một chút nào... Cô bé sốt cao quá, lấy giùm tôi một cái khăn và chậu nước sạch đi. - Cự Giải liếc nhẹ Thiên Yết. Song cô xắn tay áo, ngồi xuống bên Song Ngư, đưa tay sờ trán cô bé.

_Cô nghĩ là cô đang làm gì hả? Tôi tự biết chăm sóc em gái mình. - Anh lảo đảo bước tới chỗ cô, xém chút nữa là ngã.

_Này, anh vừa bán một lượng máu lớn đấy! Chạy lâu như thế rồi còn không ngồi nghỉ, muốn chết sao? - cô nói, giọng trách móc.

Song Ngư cố vươn người dậy, nhìn qua Thiên Yết nghi ngờ và lo lắng.

_ Em đừng nghĩ nhiều, không có đâu. _ Thiên Yết trấn an Song Ngư rồi quay sang Cự Giải.

Cự Giải là người tinh ý nên cô cũng không nói gì thêm. Chỉ kêu Song Ngư nằm xuống nghỉ ngơi. Chắc anh không muốn để con bé thêm lo lắng. Thật đúng là một người anh tốt.

Bước vào trong bếp lấy nước cho Song Ngư, cô cũng không khỏi bất ngờ. Căn bếp nhỏ, chật hẹp, trông thật tồi tàn. Bao gạo thì không còn một hạt, đồ ăn cũng chẳng có thứ gì. Bao ngày qua, anh em anh sống ra sao? Cô không khỏi thắc mắc về chuyện này.

Cầm cốc nước trên tay, cô tiến tới bên chiếc giường:
_Ngư Nhi uống thuốc nào, phải uống cho mau khỏi bệnh đó nha!

_Thuốc đắng lắm, em không uống đâu_cô bé nhõng nhẽo.

_ Ngoan nào, đây là thuốc do anh hai bỏ công sức ra mua về cho em mà.
Em phải nghĩ đến tình thương của anh ấy chứ. Nếu em chịu uống, mai chị sẽ mang đến cho em một con gấu bông thiệt to được chứ? - Cự Giải nháy mắt, tay vẽ trong không khí thành vòng tròn to ngụ ý tả con gấu bông.

Song Ngư phì cười, rồi cầm lấy thuốc uống hết nhanh chóng.

Tác dụng của thuốc làm cô bé nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Lúc quay sang, cô chẳng thấy anh nữa. Không biết anh đã đi từ lúc nào. Chẳng hiểu sao, cô cảm thấy lo cho anh. Nhỡ đâu anh có chuyện gì, cô thật sự không yên tâm.

_Tìm tôi hả? - Thiên Yết thình lình xuất hiện sau lưng cô.

_Aaaaaaa......

_ Cô la to quá, phiền thật! Nước và khăn sạch đây, chẳng phải cô cần chúng sao?

_Làm tôi hết hồn. Đi đâu thì anh cũng phải nói chứ, đã thế còn xuất hiện như ma nữa.

Cô nhúng chiếc khăn vào nước một lúc rồi vò lại, vắt cẩn thận đắp lên trán Song Ngư. Nhân lúc anh còn đang lo cho Song Ngư, cô chạy lẹ ra ngoài mua những thứ cần thiết rồi quay lại nấu một nồi cháo thật thơm ngon. Mang tiếng tiểu thư thế thôi, chứ mấy cái việc nội trợ này cô rành hơn cả. Mùi thơm thu hút anh. Quay lại nhìn đã thấy cô bê một tô cháo tới.

_Nè ăn đi, muốn lo cho Song Ngư thì phải lo cho mình trước chứ. Vẫn còn cháo trong nồi. Khi nào Song Ngư tỉnh thì đun nóng lại cho em ấy ăn nhé! Giờ tôi phải về rồi, mai tôi tới nữa. Tạm biệt.

Cô làm cho anh ngạc nhiên quá, không kịp phản ứng nữa. Đến khi cô đi xa rồi anh mới hoàn hồn:”Cám...ơn...”

o0o

Căn nhà của anh, tuy nhỏ mà ấm áp. Còn cô, căn biệt thự như tòa lâu đài thế mà lúc nào cũng lạnh lẽo. Cha mẹ cô bận công việc suốt. Thế nên hai chị em cô cũng học cách tự lập sớm.

_Tiểu thư, cô đã về.

Tiếng người quản gia vang lên. Cô chỉ mỉm cười nhẹ rồi bước vào trong. Thế mà vừa bước vô....

Đùng...ầm...ầm...

_A, chị hai, chị hai về rồi. - từ trên lầu có bóng người chạy xuống.

_Bảo Bình, nhóc lại nghịch cái gì nữa thế? - cô cười, chỉ khi bên thằng nhóc này cô mới cảm thấy thật sự hạnh phúc cho tới ngày hôm nay: cô gặp anh.

_Thưa tiểu thư, Song thiếu gia đang chờ cô ở phòng khách đấy ạ!- tiếng ông quản gia lại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.


" Lại là hắn. Hắn cứ tới đây làm gì vậy chứ." - Cự Giải nghĩ thầm.

Điều này làm cô bực bội. Song Tử - con trai và người thừa kế độc nhất của tập đoàn Gemini, cũng chính là tập đoàn đối tác của gia đình cô. Vì muốn thắt chặt mối quan hệ, cha mẹ đã ép cô phải cưới hắn.

_Giải Nhi, em về rồi sao? Em đã đi đâu vậy? Làm anh lo quá! - Một người con trai đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách. Vừa thấy cô, anh ta liền đứng lên đón chào. Nhưng Cự Giải chẳng mảy may quan tâm.

_Ai bắt anh phải lo lắng cho tôi. Anh tới có chuyện gì?

_Có chuyện gì mới kiếm em được sao? - Song Tử cười nhếch mép, bước tới khoác vai Cự Giải.

_Nếu không có chuyện gì thì anh về được rồi đó. Tôi hơi mệt. - cô hất cánh tay hắn ra, bước tới ghế mệt mỏi ngồi xuống.

_Được rồi, chỉ còn 2 tuần nữa thôi là em chính thức thuộc về anh. Đừng suy nghĩ tới việc bỏ trốn đấy!

_Anh đừng có mơ. Chết đi.

Bụp...bụp...!!

Cô ném gối liên tục cho đến khi hắn mất dạng. Thật tức chết cô mà. Nếu không vì cha mẹ và tập đoàn, cô đã cho hắn một trận rồi. Ở ngoài sân có người đang nhìn hành động của cô rồi khẽ nói: "Nhất định em phải thuộc về tôi." Song Tử nở nụ cười nham hiểm rồi bước vào xe. Chỉ sau vài phút, chiếc xe đã mất hút.

o0o

Vào lúc trời còn chưa sáng, một bóng đen ôm đồ lướt nhẹ dọc theo hành lang dài.

_ Chị hai, chị định đi đâu mà lén lén lút lút thế này? - Tiếng thằng nhóc làm cô giật mình. Thế là bị lộ mất rồi, phải làm sao đây?

_ Bảo Bảo à, giữ bí mật cho chị, không được để ai biết nhé!

_ Với một điều kiện, chị phải cho em đi cùng - thằng nhóc cười tinh ranh.
Bó tay rồi, cô đành dẫn nó theo thôi.

Trời đã gần sáng, tuy nhiên bên ngoài vẫn còn im ắng lắm. Men theo con đường nhỏ dẫn tới nhà anh, cô nhanh chân bước đi. Đi một hồi, cô dừng bước. Không khỏi dự đoán của cô, thằng nhóc ngạc nhiên hết sức.
_Chị hai, đây là....

_ Nhà của bạn chị, vào đi. Xách giùm chị bịch đồ này.

Anh vẫn còn đang ngủ. Chắc anh mệt lắm. Bán một lượng máu lớn như thế cơ mà.

_Song....Ngư....

_Em quen cô bé sao?

Khẽ cựa mình, Song Ngư đã tỉnh. Cô bé cũng không khỏi ngạc nhiên.

_Em cũng quen nó sao?

_ Bọn em học chung lớp nhưng mấy tuần trước Song Ngư đã nghỉ học mà không có lí do. Thì ra cậu ở đây.

- Bảo Bình mỉm cười, cứ như nó vừa tìm lại vật quý giá đã đánh mất vậy.

Song Ngư mặt bỗng đỏ ứng, Bảo Bình cũng không thua gì. Cô khẽ nở nụ cười, mừng rằng em trai cô đã tìm được hạnh phúc.

_Cá nè, đúng như lời đã hứa, chị tặng em con gấu bông này. - Cự Giải giơ con gấu bông lớn trước mặt Song Ngư.

_Wow, gấu bông đẹp quá! – mắt Song Ngư long lanh. Em cảm ơn chị Giải.

Bảo Bình giúp Song Ngư đặt con gấu xuống giường rồi kéo tay cô bé ra ngoài vườn. Em cô có vẻ rất vui. Cự Giải mỉm cười mãn nguyện.

_A, anh dậy rồi sao?

_ Cô, sao lại ở đây?

_Chẳng phải tôi đã nói sẽ quay lại sao, anh mau quên vậy à?

_ Hôm qua, cám ơn cô nhiều. - anh ngượng ngùng gãi đầu.

Cô cũng mỉm cười ngại ngùng. Hai người nhìn nhau hồi lâu rồi Cự Giải nhanh chóng ra sau bếp. Cô sợ nếu tiếp tục đứng lại Thiên Yết sẽ nhìn thấy gương mặt dần đỏ lên của cô mất.

o0o

Thế là từ ngày đó, cô đến nhà anh nhiều hơn. Có khi còn bỏ qua nhiều cái hẹn của Nhân Mã. Từ khi có cô đến, không khí nhà anh cũng ồn ào hẳn lên. Lâu lâu còn có tiếng nổ do mấy cái thí nghiệm của Bảo Bình. Cậu nhóc quậy không ai bằng. Suốt ngày đòi sáng chế thứ này thứ kia cho nhà anh. Lâu lâu còn làm vài món đồ chơi cho Song Ngư nữa.
Bây giờ đã là giữa tháng sáu. Mùa hè đã đến và thời tiết vô cùng oi bức. Thiên Yết và Bảo Bình đang ở trong nhà bàn luận chuyện gì đó. Còn Cự Giải và Song Ngư thì đang đứng ngoài vườn. Cả hai vừa tưới cây vừa nói chuyện.

_Chị Giải, cám ơn chị. Kể từ ngày có chị anh hai vui lên nhiều lắm! Trước đây anh ấy chẳng chịu nói chuyện với ai cả. - Song Ngư đặt bình tưới xuống, đôi mắt màu xanh sapphire hướng lên bầu trời. Trông khuôn mặt nó bây giờ vô cùng chín chắn, ai dám nói nó chỉ là con nhóc mười lăm tuổi chứ.

_Cũng nhờ có em mà Bảo Bảo mới vui được như thế. Chị em mình huề nhé!

Tiếng cười lại vang lên. Ở nơi đây, bên cạnh anh, cô mới cảm nhận được hạnh phúc là như thế nào. Cô và anh thân thiết với nhau hơn. Chỉ cần xa nhau một chút cũng đủ làm cô thấy nhớ. Cô nhận ra rằng mình đã yêu anh mất rồi. Cô yêu cái dáng vẻ lạnh lùng của anh, yêu cả nụ cười hiếm có chỉ thấy vài lần khi nói chuyện với cô và Song ngư. Anh thì có khác gì. Anh nhớ nụ cười tinh nghịch mà dịu dàng tỏa nắng của cô, nhớ dáng người nhỏ nhắn, đôi tay thoăn thoắt nấu ăn cho anh em anh. Anh không muốn phủ nhận, anh đã thật sự có cảm tình với cô.

Chỉ có một điều làm Thiên Yết băn khoăn. Cự Giải là tiểu thư đài các, còn anh chỉ là một tên nhà nghèo. Anh giờ kiếm tiền nuôi sống mình đã khó, sao lo cho Cự Giải nổi. Còn em gái Song Ngư nữa chứ. Anh tự thấy mình không xứng với cô. Rồi cố gắng gạt bỏ tình cảm ra khỏi trí óc. Nhưng có vẻ anh làm không được.

Đột nhiên, trong đầu anh hiện lên hình ảnh một ngôi nhà sang trọng. Trong khu vườn của căn nhà đó, có hai đứa trẻ đang chơi rất vui vẻ. Anh ôm đầu ngồi gục xuống. Bảo Bình thấy thế liền chạy ra gọi Cự Giải và Song Ngư vào.

_Thiên Yết, anh sao vậy? - Cự Giải chạy vụt vào bên trong, đến bên Thiên Yết đỡ anh dậy.

_Không...không sao. Đầu tôi hơi đau một chút thôi. Giờ đã ổn hơn rồi.

Cự Giải vẫn còn thấy hơi khó hiểu về chuyện đó. Do anh đã bán mất một lượng máu nên sức khoẻ yếu đi sao? Hay là...kí ức trước đây hiện trong anh? Anh đã từng bị mất trí nhớ à?

o0o

Buổi tối ngày 13/2, tại phòng của Cự Giải.

_Chị hai à, mai em đưa Song Ngư đến công viên giải trí nhé, mai là Valentine rồi, em sẽ tỏ tình với cô ấy. - thằng nhóc nói rất cương quyết. Chị và anh Thiên Yết đi cùng nhé?

_H...hả, nhóc nói Thiên Yết sao? Nhưng anh ấy có chịu đi không?

_Chị nhớ phải hỏi đấy!

Nói xong thằng nhóc lon ton chạy đi, để lại cô với niềm lo lắng. Ừ thì cô yêu anh, nhưng anh chắc gì lại để ý đến cô.

Giờ đây trời đã về đêm. Mọi thứ giờ đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn vầng trăng, những ngôi sao chiếu sáng và...cô. Đi dạo đêm khiến cho cô có cảm giác thật thoải mái. Nó giúp cô quên hết muộn phiền của một ngày vất vả. Nhưng hôm nay, có lẽ cô không phải là người duy nhất.

_Trễ rồi cô còn đi đâu?

_A Thiên Yết là anh sao? Tôi đi dạo chút thôi. Còn anh?

_ ........

_Sao không trả lời tôi? À mai anh có rảnh không?

_Mai sao, có chuyện gì?

_À...ờ...Bảo Bình nó rủ tôi và anh đi công viên giải trí. Có cả Song Ngư nữa. - cô trả lời một cách ngại ngùng, cố che đi khuôn mặt đang dần đỏ ửng lên vì ngượng.

Khẽ rung động vì cái mặt đang ửng hồng lên của cô, chẳng biết ma nào sai, quỷ nào khiến mà anh liền nhận lời. Mặt cô lúc đó vui không tả nổi. Đêm hôm đó, có hai trái tim cùng đập một nhịp.Nhưng họ đâu biết rằng có người đã chứng kiến tất cả.

_Cự Giải, chỉ còn 3 ngày nữa thôi. Đây sẽ là lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng tôi nhìn thấy em đi với một thằng con trai khác. - khẽ nhếch mép, hắn quay mặt bước đi, hoà cùng sự tĩnh lặng của không gian.

o0o

Ngày hôm nay trời thật trong xanh. Quả đúng là một ngày Valentine tuyệt vời. Hôm nay cô mặc quần short ngắn, áo thun sọc caro đen kết hợp với chiếc túi nhỏ xinh được đeo chéo người. Nhìn cô thật tinh nghịch nhưng cũng ẩn chứa nét dịu dàng sẵn có. Anh thì chỉ đơn giản với quần jean và áo thun đen. Công viên hôm nay cũng thật tấp nập với hầu hết khách là những đôi tình nhân. Nhìn từ xa thì anh và cô cũng chẳng khác gì một cặp cả. Chẳng ai hẹn ai nhưng hôm nay hai người lại đồng bộ thế này, điều đó làm cô vui lắm.

Giờ đã là 10h. Thế mà hai đứa nhóc vẫn chưa tỏ vẻ gì là mệt mỏi cả.

_Chị Giải, anh Yết, lại chơi tiếp đi. - hai đứa đồng thanh, giọng vui vẻ.

Cự Giải thì có vẻ khá mệt, nhưng vẫn vui vẻ trả lời hai nhóc. Nhưng Thiên Yết bỗng nhiên lôi cô lại, nói với hai đứa nhóc đi trước. Rồi anh kéo cô đến chiếc ghế gần bờ hồ.

_Phải lo cho mình trước chứ. Cô đã nói với tôi như thế mà. Mệt còn cố làm gì!

_Thì đúng là tôi có nói vậy nhưng mà...

_Không nhưng nhị gì hết. Ngồi đây chờ đi, tôi ra đằng kia mua nước cho cô.

Nói rồi anh chạy vụt đi. Không hiểu sao anh lại có dự cảm không lành khi để cô ở một mình. Quả thật đúng như vậy.


Cự Giải bỗng mỉm cười. Thiên Yết như vậy là có quan tâm đến cô rồi. Tâm trạng vui vẻ khiến cô quên đi mệt mỏi, cứ ngồi nhìn trời rồi lâu lâu cười một mình.

_Cự Giải, vui vẻ quá nhỉ?

_Giọng nói này...Song Tử?? - Cự Giải nghe giọng nói quen thuộc liền giật mình quay ra đằng sau. Tại sao anh lại đến đây?

_Em còn hỏi tại sao, đương nhiên là để đưa em về. - nói rồi hắn nắm chặt tay Cự Giải lôi dậy làm cô khẽ nhăn mặt vì đau.

_Buông tôi ra, sao tôi phải về với anh chứ? - Cự Giải cố gắng để thoát khỏi nhưng không được vì Song Tử nắm quá chặt.

_Em đã là vị hôn thê của anh, lại còn dám đi chơi với người khác. Anh mà không tìm ra, em còn định giấu tới bao giờ?

_Bỏ tay cô ấy ra ngay. - một giọng nói lạnh tanh, chứa đầy sát khí.

_Ồ nhìn xem, bạn của em về rồi kìa!
- Song Tử nhếch mép, không những không thả tay Cự Giải mà còn lôi mạnh cô về phía sau của mình. Điều này làm Thiên Yết vô cùng khó chịu. Lon nước ngọt trên tay anh đã bị bóp nát.

_Mau bỏ tay cô ấy ra. - lặp lại lần nữa, Thiên Yết đã thật sự tức giận.

Song Tử vẫn giữ nguyên thái độ. Anh ôm chặt Cự Giải vào lòng và hôn cô mặc cho cô hết sức vùng vẫy. Thiên Yết giờ không còn kiềm chế được nữa. Anh lao vào đấm Song Tử một đấm rồi lôi Cự Giải về phía sau mình.

_Chết tiệt! - Song Tử khẽ rít lên, khoé miệng đã có vết máu.

Nói rồi anh cũng lao vào đánh Thiên Yết. Cuộc chiến nảy lửa diễn ra.

Lo chú tâm việc trước mắt mà không ai để ý đằng sau họ là.....
_Á!!!!

Cự Giải chạy vào định ngăn lại thì vô tình bị trượt chân. Một cái vực khá sâu. Thiên Yết ngay lập tức lao đến chỗ cô rồi cả hai người cùng nhau lăn xuống. Anh ôm trọn lấy người cô, che chắn hết cho cô. Một tảng đá lớn chặn hai người lại, nhưng đầu của Thiên Yết lại đập vào nó. Tiếng khóc của Cự Giải vang lên không ngừng.

_Thiên Yết, anh mau tỉnh lại đi mà.

_Cự Giải...tôi.... - Thiên Yết cố gượng dậy, đưa tay lau đi những giọt nước mắt của Cự Giải. Tôi yêu cô. - anh nói rõ ràng từ chữ một.

_Em...em cũng rất yêu anh. Vì thế anh nhất định không được xảy ra chuyện gì. - giọng của cô đã dần nhạt nhoà.

Thiên Yết khẽ mỉm cười. Mí mắt anh nặng trĩu rồi từ từ đóng lại. Anh chỉ còn nghe loáng thoáng được tiếng Cự Giải cứ kêu anh không được ngủ, bắt anh phải tỉnh dậy. Nhưng thực sự mắt không thể mở ra nổi.

o0o

_Thiên Yết...
Mí mắt cô gái dần mở ra. Cô thấy mình đang ở trong một căn phòng khá sạch đẹp với gam màu hầu hết là màu trắng.

_Chị hai, chị tỉnh rồi sao?

Hình ảnh anh lao ra ôm lấy cô rồi cả hai cùng ngã xuống như một thước phim quay chậm trong tâm trí cô. Nhưng sao cô lại ở đây? Còn...
Bảo Bình hiểu rõ những điều cô đang thắc mắc, nó mau chóng giải thích:
_Là anh Song Tử gọi xe cứu thương. Vết thương của chị không có vấn đề gì, còn anh Thiên Yết đang ở phòng kế bên.

Cự Giải lập tức bật dậy chạy nhanh qua phòng kế bên, nơi có người con trai cô yêu thương nhất.

Song Ngư ngồi bên giường. Trên ấy có một người con trai đang nằm, mắt nhắm nghiền. Vừa thấy cô, Song Ngư mừng rỡ nói:

_May quá, chị đã tỉnh lại rồi!

Như đoán được ý của cô, con bé tiếp lời:

_Đầu anh hai bị đập vào tảng đá, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng không biết khi tỉnh lại kí ức có thể giữ nguyên vẹn hay không.

Song Ngư cười buồn. Bảo Bình chạy tới khẽ ôm con bé vào lòng. Nó không khóc, nó kêu nó có niềm tin vào anh hai.

Tay Thiên Yết khẽ cử động, anh đã tỉnh. Nhưng liệu phần kí ức quan trọng ấy anh có còn nhớ?

_Thiên Yết/Anh hai, anh tỉnh rồi! - giọng hai cô gái đồng thanh.

_A...ừm...Song Ngư, còn kia là..?? - Thiên Yết xoa nhẹ đầu như muốn tìm lại kí ức về người con gái kia.

Cự Giải đang lo sợ. Lo sợ rằng anh sẽ không nhớ ra cô. Nếu thế thật thì cô biết phải làm sao đây? Vì cô anh mới ra nông nỗi này. Mặc cảm tội lỗi đè nặng trên người cô.

_Là Cự Giải, đúng không?

_Thiên Yết, anh nhớ em sao? - Cự Giải vui mừng tới rơi lệ, cô chạy nhanh đến bên giường của Thiên Yết.

_Tất nhiên rồi cô ngốc này. Sao anh có thể quên những gì em đã làm cho anh chứ! - Thiên Yết nhẹ nhàng xoa đầu cô.

Hai đứa nhóc lặng lẽ ra ngoài, trả lại sự riêng tư cho đôi trai gái.

_Sao anh lại che chắn hết cho em? Lỡ anh có chuyện gì em làm sao sống nổi. - Cự Giải trách móc.

Thiên Yết cười lớn làm Cự Giải khó hiểu. Sự việc đến như vầy anh ấy còn cười được, rốt cuộc có gì buồn cười chứ? Nhìn cô lúc này trông ngốc lắm sao?

_Sau khi nói yêu em xong anh rất mệt, nhưng hình như đã nghe được câu trả lời của em. Có thể nhắc lại cho anh nghe được chứ?

Cự Giải ngưng khóc, quay sang phía khác tránh ánh mắt của Thiên Yết. Cô nghĩ thầm:”Anh ấy là đang đùa thôi phải không?”

_Em vẫn chưa có câu trả lời sao? - Mắt Thiên Yết đượm buồn. Mà anh nghĩ, em cũng không cần phải ở bên một người nghèo như anh đâu, vậy em sẽ không hạnh phúc.

Cự Giải quay phắt lại:

_Nói cho anh biết, nếu anh không nuôi được em thì em sẽ nuôi anh. Chỉ cần em yêu anh và anh cũng yêu em là đủ.


_Em vừa nói cái gì?

_Em rất rất yêu anh, chỉ cần có anh ở bên thì gian khổ gì em cũng chịu được.

Thiên Yết mỉm cười mãn nguyện rồi ôm cô vào lòng. Cái ôm như muốn che chở, bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm. Lồng ngực anh thật ấm ấp quá. Cô tìm được sự an toàn và hạnh phúc khi ở bên anh. Quả thật, họ đúng là hợp đôi. Ở ngoài phòng bệnh đã có người chứng kiến tất cả.

Cộc...cộc!!!

_E hèm, không phải là tôi lỡ phá đám giây phút hạnh phúc của hai người chứ??

_Ơ... - Cự Giải ngượng ngùng rời khỏi vòng tay của Thiên Yết.

Thiên Yết thì lại ghì chặt Cự Giải vào người, đưa ánh mắt sắc lẻm hướng vào người đứng ở phía cửa phòng. Như hiểu được ý của Thiên Yết, người kia cất tiếng:
_Không nên nhìn tôi với ánh mắt đó, đến để giải hoà mà! - anh ta chìa bó hoa hồng xanh trước mặt Cự Giải. Anh thật sự xin lỗi về tất cả mọi chuyện. Tha thứ cho tôi chứ? - anh ta chìa tay ra trước mặt Thiên Yết.

Nắm chặt lấy tay anh ta, Thiên Yết nói với ánh mắt kiên định:
_Nếu anh thật sự hối hận thì tôi chấp nhận thôi. Từ giờ là bạn bè tốt nhé, Song Tử!

_Anh sẽ sớm tìm ra người thuộc về mình thôi! - Cự Giải nhận lấy bó hoa mỉm cười nói.

Song Tử nhìn họ một lần nữa rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Anh rất mong họ sẽ được hạnh phúc. Và anh cũng mong mình cũng sớm tìm được một người yêu anh như Cự Giải yêu Thiên Yết.

Bên ngoài bệnh viện.


_A chết, bị phát hiện rồi! - một cô gái xinh đẹp với mái tóc màu tím than khẽ hoảng hốt. Nhưng hình như Song Tử chả mấy là ngạc nhiên.

_Xin lỗi, tôi tình cờ đi ngang qua thôi, không phải theo dõi anh đâu. - cô nàng cúi mặt, đôi mắt thoáng buồn.

_Về thôi, tôi đưa cô về. - Song Tử cho tay vào túi, tiến đến bên cô nàng.

_Thật sao? – mắt cô nàng sáng rỡ.

_Ừ, tên cô là gì?

_Thiên...Bình...

Song Tử đi đằng trước, Thiên Bình bẽn lẽn theo sau. Cả hai cùng cười rất vui vẻ. Thế giới này, duyên phận là một thứ gì đó thật kì lạ...

o0o

Đã một năm kể từ tai nạn ấy. Giờ đây mọi thứ đều đã thay đổi. Cũng nhờ tai nạn đó mà Thiên Yết mới có thể nhớ lại: anh và Song Ngư là con ruột của chủ tịch tập đoàn Thiên Song. Do hồi nhỏ có lần hai người bị bắt cóc. Song Ngư còn quá nhỏ không thể nhớ chuyện gì. Còn Thiên Yết thì bị mất trí nhớ do quá sốc. Ba mẹ đã cho tìm kiếm hai anh em anh bao lâu nay mà vẫn không tìm ra. Giờ đây gặp lại ba mẹ của anh mừng khôn xiết, những giọt nước mắt không ngừng nhỏ giọt trên gương mặt ông bà.

Cách đây vài hôm, Bảo Bình cùng Song Ngư đã đi du học bên Nhật. Gia đình Cự Giải đã rút lại hôn ước vì giờ đây cô và Song Tử đều tìm được người mình yêu thương thật sự. Anh đã cùng Thiên Bình - người con gái anh yêu tiếp quản tập đoàn Gemini và làm cho nó phát triển lớn mạnh.

Còn anh và cô thì sao?

_Thiệt tình, lại trễ nữa rồi. - một cô gái thật xinh đẹp với mái tóc màu xanh biển xoã dài. Cô đang xem lại đồng hồ và rất bực bội khi người kia vẫn chưa tới mặc dù đã trễ hai mươi phút.

_Giải Nhi, xin lỗi anh tới trễ. - một chàng trai với vẻ đẹp vô cùng chững chạc, trên mặt anh còn lấm tấm vài giọt mồ hôi. _Tại công việc công ty nhiều quá!

_Ừ, em biết anh giờ đã là chủ tịch tập đoàn Thiên Song, công việc chất núi, làm gì có thời gian gặp em.

Cự Giải quay mặt đi hướng khác, giận dỗi. Điều đó chỉ làm Thiên Yết phì cười. Anh còn lạ gì cô nữa. Mỗi lần cô giận anh chỉ cần giả vờ bỏ về là cô lập tức hết giận ngay. Nhưng hôm nay thì khác.

_Đừng giận mà, anh có cái này cho em nè.

Thiên Yết lấy trong túi một cái hộp nhỏ, chạy đến trước mặt Cự Giải, anh khẽ nói:

_Cự Giải, em có đồng ý làm vợ của anh không?

_Em...đồng...ý. Thiên Yết, em yêu anh...mãi mãi....

Ngọt, đắng rồi lại ngọt. Một vòng xoay hương vị tình yêu. Chỉ cần luôn tin tưởng và dành cho nhau yêu thương thật sự, đắng cách mấy cũng tìm lại được vị ngọt vốn có.

Topic date: 19/08/2015

Đôi lời của đội ngũ Back-up

  • Dữ liệu sao lưu, chưa liên hệ được với tác giả
  • Đã chỉnh lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung