Fanfiction Hôn lễ tháng bảy

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 101

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
[Hôn lễ tháng bảy]
|Đám cưới mưa ngâu|

By Rùa - Inera Aldel
Genre: Romance, Tragedy, Angst, Fluff.
Rating: [T]
Length: Oneshot.
Status: Completed.

Couple: Thiên Yết x Kim Ngưu.

Nhân vật phụ: Bảo Bình.

Notes: Fic đơn giản chỉ là một câu chuyện tình đi theo motip đã quá cũ rồi.

1753843342279.webp

"Chúng ta đã từng yêu, rất rất yêu.
Nhưng vì trong em và trong cả anh, đều có cái tôi quá lớn nên đã rời xa."

" Hai ngày nữa, em sẽ kết hôn. "

Giọng em nhẹ tênh như nói một câu chuyện nhảm nhí nào đó chứ không phải đại sự như lấy vợ lấy chồng. Tôi nhìn em, cố giấu đi cái nhìn chán ghét và lạnh lùng. Hai ngày nữa, tôi cũng kết hôn, em nói với tôi chuyện này là có ý gì?! Cô gái tôi từng yêu, xinh đẹp dịu dàng, cao quý và kiêu ngạo như loài khổng tước, luôn như viên kim cương rực rỡ đến chói mắt, giờ thành ai thế này?!

" Em gọi anh ra chỉ để nói điều này? " - Tôi nhận ra, dù cố che giấu nhường nào, ngữ khí nói chuyện của tôi với em cũng thật lạnh nhạt.

Em ngước mắt, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt phức tạp:

" Anh sẽ chúc phúc cho em chứ? "

Tôi rút một điếu thuốc ra hút, bất chấp việc biết rõ em ghét thuốc lá đến nhường nào. Tôi châm lửa, rít mạnh một hơi rồi phun ra một luồng khói xám xịt, khói bay lên phủ kín gương mặt em trước mắt tôi nên tôi không thể nhìn ra thần sắc em lúc ấy ra sao. Cho đến lúc luồng khói ấy tan dần đi, chìm đắm vào cõi hư vô, gương mặt em hiện ra, vẫn là nụ cười che giấu đau thương. Ngực tôi bỗng dưng nghẹn lại.

" Không. " - Tôi đặt điếu thuốc xuống, tàn nhẫn nói thẳng với em - " Tôi sẽ không bao giờ chúc phúc cho em! "

Nụ cười trên môi em đông cứng lại một giây và rồi tôi thấy đôi mắt em long lanh những xúc cảm vui sướng. Những ngón tay trắng trẻo đặt trên mặt bàn khẽ co lại, em lại cười, nụ cười ôm ấp hi vọng. Và tôi nhận ra, câu nói của mình đã khiến cho em hiểu lầm. Hiểu lầm một cách tai hại.

" Em và tôi, là gì của nhau? " - Tôi lạnh giọng, thẳng tay đập tan tia hi vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng em.

Quả nhiên, nụ cười từ khóe môi lan đến đáy mắt của em vụt tắt. Em nhìn tôi trân trân, cánh môi hồng nhuận khe khẽ run rẩy. Đáp lại ánh nhìn của em là gương mặt chẳng còn lưu chút tình cảm nào của tôi. Em cụp mắt xuống, kìm nén một thứ gì đó không cho tôi hay. Nhưng mà tôi nhận ra, đó là nước mắt.

" Phải rồi, em và anh là gì của nhau nhỉ?! " - Em cười dài, tiếng cười khô khan và chua chát.

Tôi nhắm mắt lại, tôi không muốn nhìn dáng vẻ này của em. Trong kí ức, trong ấn tượng của tôi về em, kể cả từ lúc yêu nhau cho đến lúc chia tay, và trước ngày hôm nay, em luôn luôn là một cô gái cao ngạo, mạnh mẽ, luôn kiên cường ngẩng cao đầu trước khó khăn và trước bất kì ai đối diện. Em rực rỡ, em cao quý, tôi đã từng và luôn tôn sùng vẻ ngoài, khí chất và tính cách của em. Nhưng mà, giờ đây, khi em tỏ vẻ yếu đuối nhu nhược trước mặt tôi, chính tay em đã dập tắt những kí ức và ấn tượng ấy. Giờ tôi mới nhận ra, kể từ lúc chia tay tôi, em đã không phải là em nữa rồi.

" Chúng ta, hãy coi như chưa từng gặp, chưa từng quen nhau. Như thế, sẽ tốt cho cả anh và em. "

Em cúi đầu nên tôi không rõ vẻ mặt của em. Chỉ thấy em cuộn lòng bàn tay lại đưa lên ôm mặt, đôi bờ vai run rẩy. Hồi lâu, em mới ngẩng lên, gương mặt em chỉ còn lại ánh nước, ánh mắt em bình tĩnh lạ thường. Em nhìn tôi, chớp mắt và hít một hơi thật sâu, khóe môi em vẽ lên một nụ cười tôi vô cùng quen thuộc. Nụ cười lạnh nhạt, nhưng kiêu ngạo vạn phần. Nụ cười rất giống trước kia, nhưng lúc này đây, trong mắt tôi, nụ cười đó khiến lòng tôi, trái tim và cả thể xác của tôi nhức nhối vô cùng.

" Được. Em sẽ làm như anh muốn! " - Em điềm nhiên - " Chúng ta là hai người xa lạ, vậy nên, em cũng sẽ không chúc phúc cho anh. Chúng ta, từ bây giờ, sau này, không còn quan hệ. Những chuyện trước đây, hãy cứ quên hết đi, coi nó là một giấc mơ cũng tốt, coi nó là một cơn ác mộng cũng được. Rời xa nhau, tránh xa nhau, không ai liên quan, vướng bận. Anh, người xa lạ, sống tốt! "

Dứt lời, em đứng bật dậy khỏi ghế, sải bước dài dứt khoát lướt qua tôi. Trong khoảnh khắc cảm giác lạnh lùng, vô tình, cao ngạo ấy trở lại, dường như tôi đã gặp lại em và bản thân tôi cách đây sáu năm. Em và tôi, cũng là hai người xa lạ.


Kí ức, như một lưỡi dao giằng xé con tim.
Tình yêu hóa ra chẳng phải là một phép màu, không thể nào xóa đi những khiếm khuyết, những tòa thành ngăn cách đôi ta.
Đó là một ngày mưa đầu thu. Tháng bảy mưa ngâu, ông trời hay khóc thương cho tình yêu đôi Ngưu Lang và Chức Nữ. Mưa rất dày, giăng kín không gian trắng xóa. Cơn mưa không lớn lắm nhưng cũng đủ ướt đầm người và dài đằng đẵng, chẳng ai biết được bao giờ mới tạnh.

Tôi chạy thục mạng vào cổng trường đại học, nép mình trong mái hiên nhỏ hẹp tránh mưa. Nhìn những hạt mưa lộp bộp rơi xuống mũi giày thể thao, lúc đó, tôi vô cùng hối hận vì không nghe lời mẹ mang theo ô, trách mình suy nghĩ nông cạn, nhìn trời âm u nhưng chắc còn khuya mới mưa. Giờ mưa thật rồi, tôi về kiểu gì đây? Đội mưa về cá tỉ phần trăm là ăn chửi chứ chẳng chơi đâu, hơn nữa nhỡ ốm ra đấy thì biết làm thế nào, năm cuối rồi, nếu vì ốm mà trượt tốt nghiệp thì đúng là xui rủi tận cùng.

Đang không biết làm thế nào, vô tình tôi thấy một cô gái đội ô đi vào mái hiên. Tôi vô cùng ngạc nhiên, có ô sao cô ấy không đi về luôn, chui vô nơi này làm gì. Thấy tôi nhìn chằm chằm, cô gái ấy lạnh nhạt liếc qua một cái rồi ngồi sụp xuống tháo giày cao gót, xoa bóp bắp và gót chân. Tôi lúc ấy mới ngộ ra, chân cô ấy bị thương nên mới phải vô đây.

Xoa nắn gót chân một lúc, cô gái đó đứng dậy, xỏ lại giày cao gót và tập tễnh bước đi. Nhìn theo bóng lưng cô gái, tôi bỗng thấy có cái gì đó xót thương, liền chạy vội vào trong ô của cô gái.

Cô ấy trợn mắt nhìn tôi, đang định nói thì tôi cướp lời trước:

" Tôi thấy chân cô bị đau, đi đứng rất bất tiện, hay để tôi cõng cô về nhà nhé?! "

Nghe thấy lời đề nghị trắng trợn từ một người không quen không biết như tôi, cô ấy kinh ngạc một lúc, sau rồi mới mở miệng:

" Không phải vì anh quên ô muốn đi nhờ à?! "

Tôi á khẩu, ờ thì sự thật đúng như vậy, nhưng mà sao cô ấy lại có thể thẳng thắn quá tới vậy, làm tôi thật sự không biết làm sao. Tôi mấp máy môi một hồi rồi mới phát âm chuẩn ra một câu:

" À ừ, một phần là tôi muốn đi nhờ, một phần là tôi thấy cô khó khăn nên muốn giúp đỡ. "

" Không cần anh. " Cô ấy đáp thẳng luôn.

Đối mặt với cô gái như vậy tôi thực sự bế tắc, khi tôi chưa biết nói thêm điều gì thì cô gái đó đã cầm cái ô đi thẳng, mặc tôi ướt sũng dưới mưa. Tôi bực tức, cau có nhìn theo thì thấy cô ấy ngồi sụp xuống, cái ô tuy che hết nửa người cô ấy nhưng tôi vẫn nhìn thấy cô ấy xoa bóp đôi chân bị đau.

Tôi thở dài một hơi rồi chạy lại. Tôi không chui vào ô cô ấy nữa, tôi cúi người đưa lưng ra trước mặt cô ấy, bất chấp cái nhìn thiếu thiện cảm của cô ấy, tôi nói:

" Lên đi, tôi cõng. Cô cứ như vậy, còn lâu mới về được nhà. " - Không đợi cô ấy phản bác, tôi nói luôn - " Đừng nói không cần, đây là chúng ta giúp đỡ lẫn nhau, cô cho tôi đi nhờ ô, tôi cõng cô về, chúng ta không ai nợ nhau cả. "

Cô ấy im lặng không đáp, tôi kiên nhẫn chờ đợi.

Một lúc lâu sau, tôi nghe có tiếng bước chân đằng sau, một cánh tay mảnh mai xách đôi cao gót vòng qua cổ tôi và cả người cô ấy dựa lên lưng tôi. Tôi khẽ cười, cuối cùng thì cũng chịu thỏa hiệp. Người con gái này tuy tính cách hơi ngang bướng, nhưng tôi nhận ra, cũng không phải không nói chuyện được, càng không khiến người ta thấy đáng ghét.

Tôi đứng dậy, cõng cô ấy bước nhanh trong màn mưa.

Tháng bảy tuy mưa nhiều, trước giờ tôi vốn không không thích, nhưng mà chỉ nhờ ngày hôm ấy, tôi bỗng thấy rất yêu tháng bảy. Tôi nhận ra, không khí tháng bảy tuy ẩm ướt khó chịu nhưng lại mang lại cho người ta thứ cảm xúc vô cùng ấm áp và ngọt ngào.


Tháng bảy con đường mưa phủ trắng xóa,
Kí ức đầu tiên của em và anh.
Tình yêu là thứ xuất phát từ hai phía. Tôi và em quen nhau, gặp nhau và yêu nhau có lẽ không phải là điều quá kì lạ. Tôi hai ba tuổi rồi, em kém tôi một tuổi, chúng tôi đã đủ tuổi yêu và được yêu, không còn sự ngăn cấm của các bậc phụ huynh, chúng tôi đến với nhau là chuyện quá đỗi bình thường.

Chúng tôi yêu nhau và chung sống sáu năm. Sáu năm không ngắn mà tôi nhận ra cũng chẳng dài. Chúng tôi đủ thời gian thấu hiểu nhau, cũng đủ thời gian để nhận ra đối phương có hợp với mình không, tình cảm có bền vững không.

Và câu trả lời cuối cùng là: Không.

Em và tôi quá khác nhau.

Tôi cần một tình yêu trọn vẹn, cần một người con gái có thể dựa vào bờ vai tôi, có thể luôn luôn quan tâm và biết rõ tôi cần gì.

Còn em, em không làm được điều ấy.

Không phải tôi nói em yêu tôi không trọn vẹn, mà chỉ là bên cạnh em có quá nhiều người, em không thể dành trọn vẹn cho tôi dù chúng tôi có là người yêu. Em quá mạnh mẽ, cao ngạo, em không cho tôi đứng ở bên cạnh san sẻ mọi gánh nặng. Điều gì cũng một mình bờ vai em gánh lấy, chịu đựng và vượt qua. Tôi chỉ có thể giương mắt nhìn em sau tòa thành chính em dựng lên trong tim, tôi không được phép vượt qua cũng chẳng có cách nào vượt qua. Em quan tâm tôi, chu đáo với tôi nhưng em không hiểu tôi cần điều gì ở em nhất. Tôi cần một cô gái tôi có thể trở che chứ không phải cần một cô gái có thể che trở tôi.

Với những khiếm khuyết và những điều ngăn cách cả hai ấy, chúng tôi đúng là chẳng được bền lâu. Sáu năm, quá đủ. Tôi cũng đã hết sức, không thể chịu đựng thêm nữa rồi.

Vậy nên, sớm kết thúc, cắt đứt mối nhân duyên nặng nề này, cũng coi là một cách giải thoát.

Ngày tôi nói chia tay, là ngày em lạnh lùng nhất. Tôi không thấy em khóc, cũng chẳng thấy em cười, em chỉ bảo: " Gì cũng sẽ tan, anh đã lựa chọn như vậy, em có níu kéo cũng không thể được. Anh cứ đi đi, tìm một người có thể bên anh, mặc kệ em là được rồi! "

Người con gái như vậy, mà sao ngày hôm nay lại thay đổi đến đáng sợ như thế. Em nói không níu kéo, vậy tại sao nói sẽ kết hôn vào đúng ngày tôi kết hôn làm gì? Em trêu tức tôi ư? Muốn làm tôi đau khổ ư? Hay là muốn tôi níu kéo em? Cô gái, em lầm rồi. Tôi sẽ không như thế, cho dù em có nói gì đi nữa. Dẫu sao, như em đã từng nói, tôi sẽ mặc kệ em, chúng ta đã chia tay rồi.

Và hai ngày nữa, tôi cũng sẽ kết hôn.


Em bước trong màn mưa với chiếc váy cười nhạt màu,
Sự tàn nhẫn của em, sự vô tình của tôi, chúng ta đã cùng nhau tạo nên một tấn bi kịch rồi!
Ngày tôi kết hôn đã đến. Năm nay, mẹ tôi đi xem bói, thầy bảo tháng bảy âm lịch là tháng tổ chức hôn lễ đẹp. Vậy nên, vào đúng ngày lễ thất tịch, cả hai nhà trai gái đã chọn tổ chức hôn lễ.

Ngày hôm đó, cũng là ngày mưa. Bầu trời u ám, mây mù màu xám nhạt trôi hờ hững trên bầu trời, những cơn gió cuốn theo mưa bay phất phới trong không gian. Nói thất tịch ngày đẹp để tổ chức hôn lễ, nhưng hình như không ai nói với tôi, thất tịch năm nay là ngày đẹp trời.

Chiếc xe đưa tôi đến nhà thờ chạy bon bon trên con đường rộng thênh thang. Trong lúc nhàm chán, tôi đưa mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn mưa bay đầy trời, lòng tôi cũng buồn bã khôn nguôi. Vô duyên vô cớ, tôi lại nhớ đến em. Em, hôm nay cũng kết hôn.

Em bây giờ, ở nơi đó, bên ai kia, liệu có hạnh phúc không?

Tôi không muốn nghĩ tới, nhưng mà thực lòng tôi muốn biết. Dù sao chúng tôi cũng yêu nhau những sáu năm, không phải muốn quên là có thể quên ngay được. Thôi thì cứ theo tự nhiên, thời gian sẽ làm nhạt nhòa tất cả. Em cũng thế, tôi cũng vậy.

Chúng tôi đã sớm kết thúc rồi, nên mọi chuyện cũng sẽ quên nhanh thôi.

Mải suy nghĩ lan man, tôi không chú tâm đến chuyện trong xe. Bất ngờ, chiếc xe phanh gấp lại, lái xe kêu lên một tiếng và tôi nghe thấy một tiếng va đập. Tôi ngước mắt về phía đầu xe, kinh ngạc.

Em, là em sao?

Trong khi trong đầu tôi mọi suy nghĩ hư vô biến thành mớ bòng bong, ánh mắt tôi cũng không có rời em. Bắt gặp ánh mắt của tôi, em nhoẻn cười. Nụ cười trong sáng, diễm lệ, nhưng vô cùng phức tạp. Và nụ cười ấy bỗng dưng làm tôi đau lòng.

Tôi bật mở cửa xe, bước xuống. Tôi không chạy lại phía em ngay, mà đứng trân trân nhìn em. Bộ dạng em quả thực khiến tôi hốt hoảng một phen.

Em mặc chiếc váy cưới cúp ngực, màu trắng tuyết và dài chấm đất. Tóc em vấn cao sau gáy, một sợi tóc mai dài được em khéo léo buông thả bên vai. Dáng vẻ của em thanh cao, nhã nhặn và xinh đẹp đến lóa mắt. Tôi ngây người, tôi có cảm giác mơ hồ, dường như xung quanh em có đầy rẫy những tia sáng trong trẻo bao phủ. Bầu trời mặt đất một màu xám xịt, nhưng trên con đường ấy, trước mắt tôi, em như một thiên thần bất ngờ xuất hiện và từ từ đến bên tôi.

" Anh đi với em nhé?! " - Em vươn bàn tay bọc lụa trắng về phía tôi, tôi nhận ra, tay em đang run và em không dám chạm vào tôi.

Tôi nhìn em, trong phút chốc chợt bừng tỉnh. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này???

" Cô làm gì vậy? " - Tôi hất bàn tay em ra, tức giận hỏi em.

Em lại cười, nụ cười bi thương, giọng em như van nài:

" Anh có thể, đừng kết hôn với cô ta được không? "

" Cô điên à?! " - Tôi trừng mắt nhìn em.

" Anh kết hôn với em không được sao? " - Ánh mắt em phủ hơi một màn sương mỏng, em đặt tay lên ngực mình, gào lên - " Em có gì không bằng cô ta chứ? Em mọi mặt đều hơn cô ta cơ mà? Tại sao, rốt cuộc là tại sao người anh chọn kết hôn là cô ta chứ không phải em? Anh, anh trả lời cho em đi??? "

Dáng vẻ của em làm ngọn lửa trong lòng tôi cháy dữ dội. Tôi nắm lấy tay em, kéo em sát lại phía mình, gằn giọng:

" Phải, cô ấy không bằng cô, nhưng mà, cô nghe đây. Cô ấy có thể cho tôi thứ mà tôi cần, còn cô thì không thể cho tôi!!! "

" Thứ cô ta cho anh là gì? Tại sao em không thể?! "

" Cô còn không biết lí do chúng ta chia tay ư? " - Tôi cười lạnh lùng - " Cô quá ích kỉ, cô luôn cho rằng bản thân cô yêu tôi, vì tôi nhưng cô từng nghĩ chưa, cô luôn tự cô lập bản thân, không cho ai kể cả tôi tới gần. Cô nghĩ rằng cô cho tôi mọi thứ ư? Lầm, cô lầm rồi. Thứ tôi cần là hơi ấm của gia đình, sự khẳng định của tình yêu, chứ không phải cần thứ tình yêu tự cho rằng bản thân là đúng của cô!!! "

Tôi thô bạo buông tay, đẩy em ra. Em ngã ngồi xuống đường, bật khóc. Tôi đứng ở trên nhìn em, thấy môi em mấp máy gì đó nhưng rốt cuộc không nói nên lời. Bản thân tôi cũng chẳng muốn lắng nghe, tôi leo lên xe, thẳng tay đóng sập cửa, cắt đứt hình bóng em trong tầm mắt và cả trong tim.

Những điều cần nói cuối cùng cũng đã nói hết, tôi mong em từ nay tỉnh ngộ ra. Chúng ta từ nay sẽ kết thúc hoàn toàn, không vướng bận, không quan hệ, như em từng nói.

Chiếc xe ô tô lao vụt đi, hình bóng em mờ dần trong màn mưa dày đặc.


Nếu như thời gian có thể quay ngược trở lại,
Tôi mong chúng ta có thể xóa hết lầm lỗi và bắt đầu lại từ đầu.
Con đường xa dần phía sau, ngã tư đường lộ ra trước mặt. Cô ngây ra trước dòng người tấp nập đi lại. Thế gian này, trong lúc cô đau khổ tuyệt vọng đến chết đi sống lại hóa ra mọi người mọi vật vẫn có thể bình thường và an ổn như vậy!

Cô ngước mắt lên nhìn không gian trên đỉnh đầu. Cột đèn xanh đỏ nhấp nháy. Màu vàng, màu đỏ, rồi lại màu xanh.

Cô từng bước, từng bước chậm chạp bước ra lòng đường. Tâm trí lơ lửng ở nơi nào đó, cô cũng không biết bản thân tiếp theo phải làm gì, trái tim mách bảo: Người yêu thương duy nhất đã bỏ mày mà đi, giờ thành ra như thế này, có sống cũng vô dụng.

Lúc cô nhắm mắt lại, chờ dòng xe lao đến thì bất ngờ bị một bàn tay kéo lại. Cô va phải ngực một người nào đó và rồi bị lôi lên vỉa hè.

" Em bị sao vậy? Muốn đầu thai sớm à? " - Tiếng quát một người đàn ông vang lên.

Cô kinh ngạc quay đầu. Trước mắt cô là gương mặt quen thuộc, nhưng đáng tiếc không phải anh. Là Bảo Bình, bạn thân của cô.

" Anh ấy kết hôn rồi. Em không còn lí do để sống tiếp nữa! "

" Thiên Yết, anh cấm không được nói vậy! " - Bảo Bình lay vai cô - " Cuộc đời còn dài, đừng vì một người đàn ông mà đánh mất mình!!! "

" Cuộc đời em đã sớm bị hủy hoại rồi! " - Cô cười dài trong hai hàng nước mắt - " Em có thai rồi! "

Bảo Bình chấn động, nhìn cô, vẻ mặt hốt hoảng. Cô nói tiếp:

" Em dự định nếu anh ấy đồng ý trở về bên em, em sẽ nói cho anh ấy biết. Nhưng mà, bây giờ, anh ấy đã lấy người khác, hoàn toàn từ bỏ em rồi. Em không thể sinh ra một đứa bé không có cha. Em không thể cho nó một gia đình, càng không thể từ bỏ nó, vậy nên, anh hãy để em và nó cùng ra đi! "

Bảo Bình im lặng hồi lâu rồi mới mở lời:

" Về đi đã, về nhà rồi nói, chuyện gì cũng phải về nhà rồi nói. Bộ dạng em bây giờ không thể ở ngoài lâu đâu. Chờ anh, anh đi lấy xe, anh đưa em về nhà! "

Nói rồi, anh nhét chiếc ô vào tay cô. Xoay người, chạy nhanh đi lấy xe. Anh không quay đầu lại nên cũng chẳng thể nào nhìn ra, chiếc ô trên tay cô đã rơi bộp xuống đất, nước mắt cô lăn dài trên má, khóe môi cô nở một nụ cười đau thương vô hạn.

" Bảo Bình, xin lỗi anh! "

Ở đời có những thứ, dẫu cố gắng nhưng cũng chẳng còn cách nào cứu vãn.

Giống như chúng ta, vì sai lầm, vì không biết thứ tha, đã xô đẩy nhau đến bước đường cùng.

Bảo Bình lái xe nhanh ra nơi cô vừa đứng, nhưng đến nơi lại chẳng thấy cô đâu. Anh lo lắng, chạy vội ra khỏi xe, đảo mắt ngó quanh. Không quá lâu, một bóng dáng quen thuộc rơi vào tầm mắt anh. Lồng ngực anh run lên.

" Thiên Yết!!! "

Cô bước đi giữa lòng đường tấp nập, chiếc váy cưới nhẹ nhàng lay động theo mỗi bước chân. Cô ngước mắt lên nhìn đèn tín hiệu xanh đỏ rồi lại nhìn những chiếc xe đang lao đến, khóe môi cong lên. Cô nhìn về phía Bảo Bình, thấy anh chạy về phía mình, một giọt nước mắt không kìm được lại chảy dài qua khóe mi.

Cô đưa tay lên, vẫy chào tạm biệt anh và rồi cả người lao về phía chiếc xe tải đang lao đến.

" KHÔNG!!! " - Bảo Bình kêu lên.

Rầm một tiếng, tiếng gào của Bảo Bình tan vào hư vô, những tiếng lao xao từ hai bên đường vang lên. Trên mặt đường, một cô gái đang nằm ngủ yên, cô mặc trên mình chiếc váy cưới màu trắng tinh khiết như một thiên thần ẩn nấp sau những đám mây mù xám xịt trên bầu trời cao kia. Cô khẽ chớp đôi mắt nhức mỏi, một giọt mưa vô tình rơi vào trong đáy mắt cô và chảy xuống.

Bảo Bình khụy người xuống bên cô, nắm lấy tay cô, nâng cô lên:

" Thiên Yết, anh đưa em đi bệnh viện. "

Cô lắc đầu từ chối, lấy trong người ra một tấm ảnh và một hộp nhẫn, cô nhét vào tay Bảo Bình, thều thào nói:

" Đưa cho anh ấy dùm em. Nói với anh ấy, em xin lỗi. Nhưng mà, em thực lòng rất yêu anh ấy!!! "

Bảo Bình nhìn cô, ngực nghẹn lại, đau đớn:

" Vì người đó, có đáng không?! "


Đáng không? Đáng không? Đáng không?
Cùng lúc đó, ở một nhà thờ cổ kính xa hoa, một cặp tình nhân tay trong tay chuẩn bị trở thành vợ chồng. Họ đang trao nhẫn cho nhau, đính ước cho một cuộc hôn nhân hạnh phúc của quãng thời gian sau này.

Chiếc nhẫn trên trao cô dâu trên tay chú rể bất ngờ trượt xuống...

Leng keng.

Hộp nhẫn đã bật mở trên tay ai kia cũng trượt xuống...

Hai chiếc nhẫn vĩnh viễn không thuộc về nhau lăn tròn trong một khoảng trống nhất định trên mặt đất và rồi cuối cùng dừng lại, nằm im lìm chấp nhận số phận phải chia xa, như em và như tôi.


~ End ~

Topic date: 22/08/2016
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
  • Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
  • Hình ảnh gốc đã die
  • Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.