Fiction Hãy ở lại đêm nay

  • Thread starter Thread starter Dê Silicon
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 0
  • Lượt xem Lượt xem 90

Dê Silicon

Cột sống đã thảnh thơi | ω ✧) ノ
Thành viên BQT
09/04/2025
337
515
90
[Fiction] Hãy ở lại đêm nay
Tác giả: Anna Cao
Thể loại: Action, Horror
Rating: K+
Status: Finished
Length: Oneshot
Author's Note:
Đây là một fic cực kỳ điên rồ được sáng tác vào một ngày cũng điên rồ không kém sau khi tác giả vô tình xem xong American Horror Story SS2: Asylum. Em nó được viết và hoàn thành trong vòng chưa đầy 4 giờ đồng hồ. Cho nên, hẳn là sẽ có thiếu sót. Mong mọi người chỉ lỗi và bỏ quá cho. Chân thành cảm ơn.
~ o0o ~
Tiếng cười rả rích không ngớt suốt dọc đường của một đôi trai gái khiến người đi đường ngoái đầu chú ý. Đó là một anh chàng với khuôn mặt góc cạnh, tóc vuốt keo chải ngược ra sau, đặc biệt còn khiến người đối diện ấn tượng với hàm râu quai nón đầy nam tính. Anh chàng khoác ngoài áo thun sọc ngang đen trắng với áo blazer đen xắn tay áo, quần jean rách nơi đầu gối cùng đôi giày da lộn màu nâu. Còn cô gái lại trông cực kỳ cá tính với mái tóc cắt ngắn rẽ ngôi giữa nhuộm màu đỏ rực. Cô mặc một cái váy bodycon màu đen khoe cơ thể đồng hồ cát quyến rũ. Cô trông có vẻ thấp hơn anh chàng kia nửa cái đầu mặc dù cô đã phải đi lênh khênh trên đôi cao gót màu đỏ.

Hai người họ trông từ xa quả rất xứng đôi, tay người này ôm eo người kia, sánh đôi bên nhau rất ngọt ngào. Một nam một nữ cùng nắm tay nhau đi vào một khu chung cư, cùng nháy mắt cười với anh chàng bảo vệ ngay chốt canh. Cả hai đi vào thang máy, bấm lên lầu ba. Thang máy đánh ting một cái, cánh cửa mở ra. Anh chàng kia buông tay cô bạn gái, thò tay vào trong túi quần mò tìm chìa khóa cho căn phòng 301 nằm ở bên trái. Cô gái vui vẻ đứng chờ chàng trai mở cửa. Hai người trước khi vào còn ghé môi hôn nhau một cái rồi mới vào nhà.

- Ây da… hôm nay đi nhiều như vậy, cảm thấy đói rồi. Anh à, có muốn ăn gì không? – Cô gái vừa vào nhà, quẳng cái túi xách qua một bên rồi ngồi phịch xuống ghế sofa.

- Có hơi hơi. Ở dưới nhà có tiệm bán cơm gà chiên. Đợi anh thay đồ rồi chúng ta cùng xuống dưới ăn. – Anh chàng vừa cởi áo blazer đen bên ngoài vừa nói.

Không nhanh không chậm, hai người họ đã lại xuất hiện ở dưới tiệm ăn dưới lầu. Lúc đó đã là mười một giờ đêm. Quán ăn này thường đóng cửa rất muộn nhưng khi hai người vào thì bên trong chỉ có khoảng năm người. Hai người vừa nói chuyện vừa ăn hai dĩa cơm gà chiên cùng hai chai Coca đến mười một giờ rưỡi thì lại cùng đi lên nhà.

Vừa lên đến nơi, cô gái móc điện thoại trong túi xách ra mà bấm liên tục. Anh chàng kia đi vào phòng tắm, thay ra bộ quần áo ngủ là chiếc quần short với áo ba lỗ trắng. Cô gái bấm điện thoại một hồi liền gom một số đồ vương vãi trên ghế sofa bỏ vào túi xách rồi đứng lên.

- Em đi đâu vậy? – Chàng trai hỏi với ra.

- Em đi về. Ngày mai trên lớp em có tiết, hơn nữa em còn bài tiểu luận chưa viết xong. Anh không cần đưa em về nhà đâu. – Cô gái nói xong, ngồi bệt xuống nền nhà mang vào đôi giày cao gót.

- Khoan đã, tại sao em lại về? Chẳng phải lúc nãy chúng ta đã nói về chuyện này rồi sao? Tối nay em phải ở đây với anh. Mấy đêm rồi chúng ta không ở cạnh nhau rồi. Khó khăn lắm, chúng ta mới có một buổi tối ở bên nhau mà em lại cứ muốn về là thế nào? – Anh chàng râu quai nón bước vội từ trong nhà tắm, trên hàm râu quai nón còn dính một ít bọt kem đánh răng.

- Lúc nãy em không nói là sẽ ở lại. Ngày mai tiết học đó rất quan trọng, em không bỏ lỡ được. – Cô gái lúc này đã mang xong giày cao gót, đã tiến tới cửa, một tay đã chạm vào tay nắm cửa.

Ngay lúc này, chàng trai xông ra, lấy thân chắn ngay cửa ra vào.

- Anh làm gì vậy? Mau tránh ra đi. Em không rảnh đùa với anh. Mau tránh ra cho em đi về. – Cô gái dùng sức gạt anh chàng ra khỏi cửa.

- Em ở lại cho anh. Anh không muốn em về. – Lời vừa dứt, chàng trai đã thô bạo nắm lấy cánh tay của cô gái, đẩy mạnh cô té xuống sàn.

Mặt cô gái đập xuống sàn, lúc ngẩng lên đã thấy nơi khóe miệng rỉ một ít máu. Anh chàng thấy vậy, lập tức sà xuống nơi cô gái, nắm lấy khuôn mặt của cô đầy lo lắng.

- Em không sao chứ? Có đau không? Nếu như em chịu ngoan ngoãn ở lại thì anh đâu có… anh đâu có phải làm như vậy. Đứng dậy đi, em không sao chứ? – Anh chàng râu quai nón ân cần đỡ cô gái đứng dậy.

Cô gái ôm một bên mặt đã từ từ sưng đỏ lên. Nơi khóe môi, vết máu đọng lại bắt đầu khô đi, để lại một màu nâu sẫm.

- Mặc kệ tôi. Mở cửa, mau mở cửa cho tôi về. Tôi không muốn ở lại đây nữa. – Cô gái vùng khỏi vòng tay của chàng trai, nói lớn tiếng rồi chạy tới cánh cửa lủng lẳng ổ khóa.

Nhanh như cắt, chàng trai sấn tới trước mặt cô gái, giơ tay tát cô gái một cái nảy lửa, khiến cô một lần nữa lại té xuống sàn. Lần này thì không thấy cô gái ngẩng mặt lên nữa. Chàng trai bần thần đứng nhìn, lớn tiếng gọi tên cô nhưng cũng không thấy cô có phản ứng. Chàng trai sợ hãi, từ từ tiến lại gần cô gái, dùng tay lay lay vai của cô. Một lát sau, bờ vai của cô khẽ rung lên. Cô gái từ từ ngóc đầu dậy, một tay ôm lấy một bên má đã sưng vù, in rõ dấu bàn tay to tướng. Trán cô bị đập mạnh nên cũng đã sưng u lên một cục hồng hồng.

Chàng trai thấy cô gái cử động liền mừng rỡ, đỡ cô dậy và ngồi xuống một cái ghế nơi bàn ăn. Ngay sau đó, anh chạy vào nhà bếp và lấy ra một túi chườm đá. Anh dịu dàng chườm túi lên má của cô gái. Cái túi vừa chạm vào, cô gái liền nhăn mặt tỏ vẻ cực kỳ đau đớn.

- Anh xin lỗi. Anh không cố ý làm em đau. Nếu em… nếu em nghe lời một chút, anh cũng không cần phải làm như vậy. Để anh xem nào, không sao đâu, chừng vài ngày sau là nó sẽ xẹp thôi… và em sẽ lại xinh đẹp như cũ. – Chàng trai nhè nhẹ xoa chỗ sưng trên trán cô gái.

Ngay lúc đó, ánh mắt của cô gái trở nên rất lạ thường. Ánh mắt của cô không còn ánh lên sự hung dữ như khi nãy. Cô lập tức dịu lại, dùng tay nâng khuôn mặt của chàng trai râu quai nón đang quỳ một chân kế bên cô.

- Không sao… không sao… Tất cả chỉ là hiểu lầm nho nhỏ giữa hai chúng ta. Không sao đâu mà. Chỉ cần anh hứa, sau này không đánh em nữa thì chúng ta vẫn ổn, có đúng không? Yên tâm đi, tối nay em không đi nữa. Em sẽ ở lại đây với anh. – Cô gái dịu dàng nói với chàng trai.

Chàng trai mừng rỡ, từ khóe mắt nhỏ ra một dòng lệ rồi gục xuống đùi cô gái, luôn miệng nói xin lỗi. Cô gái vuốt tóc chàng trai, miệng không ngừng mỉm cười. Một tay cô tiếp tục vuốt tóc anh chàng, tay kia mò lấy cái gạt tàn bằng thủy tinh nặng trịch trên bàn ăn. Bàn tay cầm gạt tàn từ từ giơ cao rồi lạnh lùng bổ xuống đầu chàng trai.

Khoảng một thời gian lâu sau đó, chàng trai râu quai nón điển trai và đầy nam tính đã bị trói chặt trên ghế bởi bốn sợi dây rút. Máu trên đầu đã khô, đóng thành từng lớp vảy màu nâu sẫm. Anh chàng ngọ nguậy cái đầu, mắt từ từ mở ra và lờ đờ như một con cá chết.

Cô bạn gái xinh đẹp của anh, hiện đã thay ra bộ váy bodycon quyến rũ ôm sát bằng cái áo sơ mi trắng rộng thùng thình. Cô đã tẩy lớp trang điểm trên mặt. Không còn lớp eyeliner sắc nét, trông mắt cô có vẻ khá nhỏ. Không còn lớp phấn nền, da cô trông nhợt nhạt và xanh xao. Không còn lớp son đỏ, môi cô khá bợt và thô. Tổng thể mà nói, cô trông không xấu khi để mặt mộc nhưng không còn là cô gái xinh đẹp sắc sảo như khi nãy. Đặc biệt khi má cô sưng vù, khóe môi cô bị rách và trán cô thì u một cục.

Cô ngồi trên ghế sofa, đối diện trước mặt anh. Cô ngồi rút chân lên ghế, để lộ cặp chân dài lấp ló trong cái áo sơ mi. Cô nghịch lọn tóc đỏ của mình, vừa nhìn chăm chăm vào người đàn ông bị trói ở trước mặt trong bộ quần short và áo ba lỗ trắng. Chốc chốc, cô lại dùng túi chườm xoa lên trán, vẻ nhăn nhó hiện lên trên mặt cô.

Anh ta đã tỉnh. Anh ta ngọ nguậy như điên trên ghế, miệng ú ớ không thành tiếng vì đã bị nhét giẻ vào miệng. Đến lúc này, cô đứng dậy, đi vào bếp. Lát sau cô đi ra với con dao nhọn trong tay. Cô lại kéo một cái ghế đến trước mặt anh, lắc lắc con dao trong tay.

- Anh yêu, có biết tại sao anh lại bị trói hay không? Là vì anh không vâng lời. Lúc em nói em muốn về, nghĩa là em thực sự muốn về. Em không muốn ở đây, với anh. Nhưng anh lại thích làm theo ý mình. Nhìn đi, nhìn xem anh đã làm gì em. Hãy nhìn đi thằng khốn, hãy nhìn xem mày đã làm gì tao… - Cô hét lên, con dao không ngừng đưa qua đưa lại trước mắt anh. Anh chàng râu quai nón mắt không ngừng nhìn theo con dao nhọn, co rúm người vì sợ.

Cô nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt đầy hăm dọa. Cô không thích thế này, cô không thích bị kẻ khác đe dọa. Đàn ông, lũ đàn ông đều như nhau. Chúng ép phụ nữ làm điều chúng muốn mà không thèm để tâm xem họ thực sự muốn gì. Đàn ông, chúng nghĩ chúng là kẻ mạnh nên phụ nữ phải phục tùng chúng. Không… không… không… Cô không thể để điều đó xảy ra. Cô không thể để bọn đàn ông nghĩ rằng chúng muốn gì cũng được. Chúng muốn cô đi, cô phải đi. Chúng muốn cô ở lại thì cô không được đi. Thân thể này là của cô, ý muốn này là của cô. Không ai có quyền bắt ép cô làm điều cô không muốn.

Lát sau, cô lôi cái giẻ ra khỏi miệng anh kèm lời đe dọa, nếu anh dám mở miệng kêu cứu, cô sẽ lập tức cứa cổ anh. Điều này đối với cô đơn giản thôi, vì cô đã làm một lần rồi. Cũng không khó khăn gì, chỉ là xoẹt một đường qua cổ, máu sẽ phụt ra như suối. Đó là cách làm cho một kẻ to mồm phải im miệng, mãi mãi. Nhưng cô không muốn thế, thế quá đơn giản. Hãy nhìn xem hắn đã làm gì gương mặt xinh đẹp của cô. Làm sao cô có thể đi học với bộ dạng thế này? Rồi còn thầy cô giáo và bạn học nữa. Chết tiệt, tên khốn kiếp, làm cô ra thế này.

Cô đi vòng đến cái gương ngay nhà tắm, săm soi vết thương trên trán rồi lại nhìn đồng hồ trong điện thoại. Khốn kiếp, đã mười hai giờ đêm rồi. Không được, sáng mai sẽ có tiết lúc chín giờ sáng. Cô còn phải dậy để đạp xe rồi tập thể dục lúc sáu giờ. Rồi tắm rửa và ăn sáng. Như vậy sẽ không kịp cho giờ học. Cô còn một bài luận chưa hoàn thành. Tên khốn! Nghĩ đến đó, lồng ngực cô lại nóng lên. Một cảm giác khó chịu lan tỏa khắp lồng ngực.

Hắn làm cô nhớ đến cái tên… hắn ta tên gì nhỉ? Chậc, cô quên mất tên hắn… nhưng không thể nào quên được khuôn mặt nhoe nhoét máu của hắn. Hắn cũng như anh, muốn giữ cô lại mặc cho cô không muốn. Hắn… hắn còn muốn cưỡng hiếp cô. Nhưng rốt cuộc tên khốn ấy không thể đạt được điều hắn muốn. Vì hắn chỉ là còn là một cái xác vô hồn be bét máu… sau khi cô đã liên tiếp bổ từng nhát búa vào đầu hắn.

- Anh xin lỗi, anh thực sự xin lỗi… em… em thả anh ra đi rồi từ từ nói. Chúng ta từ từ nói. Mọi chuyện… mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi. Em biết mà đúng không? Em biết là anh yêu em mà. Anh không cố ý làm em đau… nếu như… nếu như em chịu nghe lời anh ở lại thì… thì anh đâu có đánh em… - Chàng trai mở miệng nói với giọng ngọt ngào hết mức.

Cô khinh khỉnh nhìn hắn, không lên tiếng. Ánh mắt đầy dò xét nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới. Cô khẽ nhăn mày, như là đang suy tính điều gì đó.

- Thả? Mày nghĩ tao sẽ dễ dàng tha cho mày sao thằng chó? – Cô gằn từng tiếng, thanh âm rít qua kẽ răng. – Sau tất cả những gì mày làm cho tao, mày nghĩ tao sẽ để mày đi đơn giản vậy à? Đàn ông chúng mày, tự cho mình là kẻ mạnh thì muốn làm gì thì làm, xem phụ nữ chúng tao như cỏ rác. Thằng chó, mày nghĩ mày muốn đánh tao thì đánh sao? – Lời vừa dứt, cô sấn tới tát anh ta một bạt tai. Khóe miệng anh lập tức rỉ máu.

- Con quỷ cái, mày điên rồi. Mau thả tao ra… mày mau thả tao ra… Mày là đồ điên, tao không nên quen mày… con quỷ cái… - Anh chàng râu quai nón lồng lộn lên như một con thú, cả thân người giãy giụa trên ghế.

Cô không phản ứng trước hành động của hắn mà chỉ nhếch mép cười khinh bỉ. Thì ra hắn cũng chỉ là một kẻ to mồm, gào thét đòi sống. Không chừng, nếu như cô tỏ ra dễ dãi một tí, hắn chắc cũng sẽ hạ mình mà xin cô tha mạng. Nhưng không… lần trước kết thúc quá nhanh, hắn không kịp nhận được bài học của mình. Lần này, cô cần dạy cho hắn bài học đích đáng.

- Chậc chậc… nhìn mày kìa, gào thét như một con súc sinh chuẩn bị đem đi thọc tiết. Đừng lo, mày cứ gào đi. Tao đã cách âm toàn bộ xung quanh căn nhà rồi. Cái này… mày đã từng dạy tao, nhớ chứ! – Cô thích chí nhìn hắn mở to mắt ngạc nhiên, rồi nhìn hắn quay đầu khắp nơi để nhìn thành quả cách âm mà cô đã làm trong lúc chờ hắn tỉnh dậy.

Cô nhìn đồng hồ trên điện thoại. Bây giờ đã là một giờ sáng. Thời gian trôi đi nhanh thật. Thế này thì hẳn là không kịp cho buổi học ngày mai rồi. Không sao, cô sẽ nhắn tin cho một người bạn, nhờ họ báo danh là cô xin nghỉ một buổi vì bị bệnh. Rồi sau đó, cô sẽ đến phòng khám lấy một tờ giấy khám bệnh. Các giảng viên đều xem cô là một sinh viên gương mẫu, nếu cô nghỉ một ngày, hẳn họ cũng sẽ không để ý. Mặc dù là điểm chuyên cần cuối học kỳ sẽ bị khuyết mất một ngày nhưng tính đến thời điểm hiện tại, nó cũng không ảnh hưởng gì lắm đến tổng điểm của cô.

Thôi kệ vậy! Cô nhìn hắn sau khi đã suy tính xong phần của mình. Cô xem xét hắn thật kỹ và quyết định là hắn cần một bài học về việc đối xử với phụ nữ. Cô nghiêng đầu qua phải, suy nghĩ gì đó rồi đi vào nhà bếp.

Một lát sau cô đi ra với lỉnh kỉnh thứ trong tay. Cô mang ra rất nhiều thứ, lần lượt sắp lên bàn café nhỏ bằng kiếng. Cái bàn thấp lùn phút chốc đã được lấp đầy bởi vô số dụng cụ như dao, kéo, cờ lê, tuốc nơ vít…

- Anh yêu, sau một hồi suy nghĩ thì em cho rằng anh rất cần một bài học về cách đối xử với phụ nữ như một quý ông thực thụ. Xem nào, chúng ta quen nhau chưa lâu phải không anh? Tính đến thời điểm hiện tại, chúng ta chỉ bước qua tuần thứ ba trong giai đoạn tìm hiểu thôi. Anh như vậy có phải là quá khinh suất không? Chưa gì mà anh đã bộc lộ bản chất vũ phu ra rồi, thế thì sau này làm sao chúng ta tiến tới dài lâu được. – Cô vừa nói, vừa nhét miếng giẻ lại vào miệng anh. – Vậy bây giờ, em sẽ tiến hành một khóa học ngắn cho anh nhé! Yên tâm, nếu học giỏi nhất định sẽ có thưởng, bằng không thì…

Nói chưa hết câu, cô đã che miệng cười khúc khích. Cô vuốt tóc lại cho thẳng thớm rồi đập hai lòng bàn tay lại với nhau thành tiếng rồi bắt đầu bài giảng của mình.

- Bài học đầu tiên, nhất định là không được đánh phụ nữ. Anh rõ chứ? Đánh phụ nữ chỉ làm bộc lộ cái phẩm chất yếu đuối của đàn ông mà thôi. Khi đàn ông các anh không thể dùng lời nói để giải quyết vấn đề, các anh lại dùng nắm đấm. Thế là không đúng! Nghe rõ chưa?

Bài học đầu tiên chấm dứt bằng một cái tát nảy lửa vào má phải của anh chàng râu quai nón. Đàn ông đánh phụ nữ là vũ phu, còn phụ nữ đánh đàn ông, thật ra chỉ là tự vệ mà thôi. Anh chàng sau khi bị đánh đau trở nên hung hăng, miệng ú ớ không nghe rõ được. Cô đưa một ngón tay lên môi, ra vẻ không hài lòng.

- Anh như vậy là không được, không phải chỉ vì người ta đánh yêu anh một cái mà đã hung hăng như vậy. Hả? Anh nói cái gì? Em nghe không rõ!

Cô kéo miếng giẻ ra khỏi miệng anh. Anh ta lập tức nhổ nước bọt vào mặt cô. Cô không biến sắc, nén sự tức giận ở trong lòng, từ tốn đi lại bàn café, lựa trong mớ dao bếp ra một con dao nhỏ, thường dùng để gọt trái cây. Anh thì sau khi được kéo giẻ ra khỏi miệng thì không ngừng chửi bới bằng những lời lẽ thô tục và bẩn thỉu. Cô cảm thấy cực kỳ chướng mắt. Tên đàn ông này, có vẻ phải mạnh tay hơn mới được.

Cô nắm chặt con dao nhỏ trong tay, quay sang anh chàng râu quai nón rồi vung tay một cái. Anh ta la lên một tiếng. Một dòng máu đỏ tươi từ má bên trái chảy xuống dưới cổ anh ta, còn anh ta thì gào lên đau đớn.

- Con quỷ cái, mày làm gì tao vậy hả? Con quỷ cái, đừng để tao thoát được… nếu không tao sẽ không để mày yên… con quỷ cái…

Mặc cho anh ta gào thét đau đớn, cô chỉ đứng đó và cười… càng lúc càng lớn tiếng. Cô cười rũ rượi, cười đến mức ôm bụng ngồi bệt xuống sàn nhà.

- Nhìn mày kìa, thảm hại như một con chó ghẻ. Cái bộ dạng hung hăng lúc nãy của mày đâu rồi hả? Mày cầu xin tao đi, mày lên tiếng cầu xin tao… không chừng tao sẽ suy nghĩ lại đó…

Hắn cứ chửi, còn cô cứ ôm bụng cười nắc nẻ. Cô cảm thấy mãn nguyện, mãn nguyện vô cùng. Tên đàn ông chết tiệt, nghĩ rằng mình có thể giữ cô lại thì hắn lầm to rồi. Bây giờ là cô làm chủ chứ không phải hắn.

Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại làm cô giật nảy mình. Khuya rồi còn có ai gọi điện vào đây chứ? Cô phân vân, không biết có nên nhận cuộc điện thoại này hay không? Nếu cô lờ nó đi thì sao? Đến giờ này rồi, nếu lờ đi thì cũng sẽ không ai thắc mắc. Nhưng mà… cô có linh tính là… Cô lại gần hắn, nhét lại miếng giẻ vào miệng hắn. Tiện thể tặng cho hắn thêm vài cái tát rồi đằng hắng lấy giọng, sau đó tiến đến cái điện thoại được gắn trên tường gần cửa.

- Alo. – Cô nói với giọng ngái ngủ.

- Alo. Tôi là bảo vệ. Tôi không làm phiền cô nghỉ ngơi chứ.

- À không, không có gì. Khuya thế này anh còn gọi, không phải là có chuyện gì nghiêm trọng chứ? – Cô hỏi, vẻ lo lắng băn khoăn.

- Chuyện là vầy, hàng xóm của cô nghe thấy nhiều tiếng ồn từ căn hộ của cô nên gọi xuống chỗ tôi. Mọi chuyện trên đó ổn chứ?

- Vâng, mọi chuyện đều ổn. Chỉ là bạn trai tôi, anh ấy đang xem phim nên mở âm thanh hơi lớn. Tôi sẽ nhắc nhở anh ấy. Thật sự xin lỗi vì đã làm phiền anh vào giờ khuya thế này. – Cô nói, giọng tỏ vẻ hối lỗi.

- À vậy được rồi. Giờ cũng khuya rồi, nói bạn trai cô có xem thì cũng nên điều chỉnh âm lượng để người khác nghỉ ngơi.

- Thật ngại quá, làm phiền đến anh rồi. Tôi sẽ nói anh ta. Chào anh nhé!

- Vâng, chúc cô ngủ ngon.

Cô cúp máy, nhìn hắn, tỏ vẻ không hài lòng.

- Mày xem mày đã làm gì này. Mày là đàn ông sao lại cứ thích hét như phụ nữ thế nhỉ? – Cô nói, xong lôi hắn vào trong phòng ngủ, nơi này cách âm tốt hơn. – Rồi rồi… tiếp theo là bài học thứ hai. Mày có biết là tao tìm được nhiều thứ hay ho trong cái điện thoại nhỏ bé của mày không? Và đã phát hiện được nhiều thứ lắm đấy. Chậc… mày cũng khá là bệnh hoạn. Quen tao chưa được một tháng đã thủ sẵn con khác rồi. Mày thích chơi trò bắt cá hai tay lắm hả? Có phải không? Nói nghe đi. Chơi trò bắt cá hai tay vui lắm hả?

Nói rồi cô lại mở cửa đi ra, lúc vào phòng, cô mang vào một cái kềm cắt rất lớn. Hắn ta vừa nhìn thấy thì lắc đầu liên tục, tay chân giãy giụa.

- Xem này, trông có thú vị không? Tao tìm được trong cái đống dụng cụ của mày đó. Đợi một chút, để tao đi lấy tấm nilon ở trong nhà kho. Cái thảm đẹp như vậy mà ngấm máu thì uổng lắm.

Lát sau đã thấy cô khệ nệ ôm vào một xấp nilon lớn. Cô loay hoay trải nó xung quanh hắn, còn hắn không ngừng lườm cô. Bây giờ hắn trở nên im lặng, không giãy giụa cũng không ú ớ.

- Xong rồi, tốt rồi. Nào, bây giờ, để ngăn chặn hành vi bắt cá hai tay sau này của mày, tao đề nghị là nên cắt tay mày đi để mày không bắt bậy bạ nữa. Mày đồng ý chứ.

Cô mỉm cười ranh mãnh, cái kềm cắt nắm chặt trong tay. Hắn bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Hắn co rúm người như để né tránh cái kềm đang tiến lại gần bàn tay của hắn. Cô khoái chí nhìn hắn sợ hãi, từ từ tiến lại gần bàn tay trái. Cô đưa ngón cái vào giữa hai cái lưỡi bén nhọn của cây kềm rồi, dứt khoát một phát, kẹp nó xuống. Ngón tay cái của hắn đứt lìa rơi bộp xuống lớp nylon mà cô đã trải ra. Máu phụt ra từ chỗ cắt nham nhở như tia nước. Hắn đau đến mức ngửa cổ ra mà hét nhưng đáp lại chỉ là tiếng rít nơi cổ họng.

Cô cảm thấy toàn thân nóng phừng phừng, tim đập nhanh hơn. Cả người cô, một luồng năng lượng kỳ lạ trào dâng, cô thấy thích thú và thõa mãn vô cùng khi thấy dòng máu cứ tuôn chảy. Cô không thèm cầm máu cho hắn, thích thú nhìn hắn tận hưởng cảm giác đau thấu tim gan. Phải, rất đau.

Còn chín ngón, nhưng cô không vội cắt hết một lượt. Một lát sau, cô lại lấy bông băng ra cầm máu và tạm băng nơi đã từng là ngón cái của hắn. Bài học vẫn chưa kết thúc, chưa đâu. Nó chỉ vừa mới bắt đầu phần căn bản thôi.

- Tối nay mày phạm rất nhiều sai lầm, mày có biết không? Sai lầm đầu tiên của mày là lớn tiếng với tao, không cho tao về. Cái sai thứ hai là xô tao ngã. Mày lại sai tiếp khi mày đánh tao. Từ từ rồi tao sẽ trả hết cho mày.

Bây giờ đã là hai giờ sáng. Đồng hồ tíc tắc chạy, thời gian tiếp tục trôi. Nhưng đêm còn rất dài.

- Tao nói mày nghe một bí mật nhé! Lúc trước có một tên như mày vậy. Nó uy hiếp tao, giữ tao lại không cho tao về. Tao vùng chạy đi thì nó bắt tao lại, thậm chí còn định cưỡng hiếp tao. Nhưng mày biết tao đã làm gì nó không? Tao vớ được cái búa và đã nện vào đầu nó. Chục nhát liên tiếp… cho đến khi tao còn không nhận ra được hình hài của cái đầu của nó. – Cô ngồi bó gối trước mặt hắn, tay vẫn còn cầm cái kềm. Cô ngồi đó, kể chuyện cho hắn nghe mà như đang nói với chính mình.

Quỷ dữ không ở địa ngục. Nơi chúng ta ở chính là địa ngục, và ta chính là quỷ dữ.

Cô cảm thấy buồn ngủ nhưng cô chưa ngủ được. Máu thấm ướt cái áo ba lỗ của hắn, miếng bông nơi bàn tay trái cũng bắt đầu ướt máu. Cô thấy thế liền thay miếng băng mới cho hắn. Cô lẩm bẩm trong miệng, giá như anh chịu để em về, thì đâu xảy ra cớ sự này. Muôn phần đừng trách em, hãy trách anh sinh ra là một kẻ ti tiện và vũ phu, không biết cách đối xử với phụ nữ để đến nỗi em phải đi dạy lại anh như thế này.

Cô thấy thấm mệt nên ra khỏi phòng một lát, vào trong bếp và pha cho mình một ly café nóng. Chợt nghĩ đến anh chàng râu quai nón hẳn cũng khát nước, cô rót một ly nước lạnh rồi mang vào phòng. Cô ân cần đút cho anh ta uống, ánh mắt dịu dàng nhìn hắn. Vừa uống được nửa ly, hắn liền hất đầu một cái, toàn bộ ly nước đều đổ ngược lên người cô làm cô ướt sũng. Đã thế, giờ là quá nửa đêm, trời trở lạnh mà cô còn bị hắt nước lạnh vào người khiến cô lạnh run. Cô giận run lên, vớ ngay cái cúp bằng thủy tinh với cái đầu tròn ở trên bàn làm việc của hắn và nện cho hắn một cú ngay đầu làm hắn lẫn cái ghế ngã nhào xuống đất.

Cô tức giận ra khỏi phòng để lấy khăn lông lau người cho bớt lạnh rồi kiếm một cái áo thun của hắn tròng vào. Hắn thực sự làm cô phải phát điên. Cô đã đối xử tốt với hắn, cho hắn uống nước mà hắn lại hắt nước vào người cô. Không được, loại người này phải trừng phạt, nhất định phải trừng phạt hắn. Cô lại gần cái bàn café, vớ ngay con dao gần nhất rồi hùng hổ đi vào phòng.

- Đồ chết tiệt! Tao đã quá tử tế với mày, tao cho mày uống nước, mày còn vô ơn hắt lên người tao. Thằng chó, mày hư quá, tao phải dạy mày.

Cô vung con dao lên, nhằm hướng đùi của hắn mà đâm xuống. Nhưng cô chưa kịp đâm xuống, tay phải của hắn đã vung lên một nhát. Cô rú lên đau đớn, máu chảy đầm đìa. Trong tay hắn, không biết tự lúc nào đã cầm một con dao rọc giấy. Sợi dây rút bên tay phải đã bị hắn cắt đứt. Khi cô chuẩn bị đâm xuống, hắn đã vung con dao lên chém cô một nhát từ dưới cằm. Một đường chạy dài từ cằm qua mũi rồi dừng ở ngay trán khiến máu chảy xối xả. Tuy nhiên, bản năng của một con thú hoang không ngăn cô vung con dao đang cầm trong tay vào người hắn lúc này đang loay hoay để cắt nốt sợi dây bên tay trái.

Nhưng máu chảy quá nhiều, che mờ cả mắt cô. Mùi máu tanh xộc lên làm cô choáng váng, mất phương hướng. Cô chỉ biết hét lên và chém bừa khắp nơi. Cô vùng đứng dậy xông ra ngoài phòng khách, quờ quạng để tìm một cái gì đó như khăn hay áo để lau lớp máu lênh láng trên mặt. Lúc cô vớ được cái áo sơ mi lúc nãy cô vứt dưới đất thì hắn từ sau xông tới, đâm một nhát dao vào lưng cô. Cô hét lên một tiếng.

Tuy thế, cô vẫn không chịu buông con dao ra. Cô cố gồng lấy cái áo lau mắt rồi chịu thêm một cơn đau nữa khi hắn rút dao ra. Khi anh chàng râu quai nón chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo, cô đã kịp xoay mình lại, đôi mắt lờ mờ nhìn thấy chuẩn bị vung dao xuống, cô nhằm ngay đùi hắn mà đâm một nhát. Hắn lập tức khuỵu chân, con dao rọc giấy trên tay rơi xuống, hắn luôn miệng kêu la, hai tay ôm chặt cái đùi vẫn còn đang cắm sâu con dao.

Cô đâm hắn cú này khá mạnh. Cô cảm giác được lưỡi dao đã chạm tới xương của hắn. Cô loạng choạng đứng dậy, lấy cái bàn café làm điểm tựa. Máu trên mặt tiếp tục chảy ra nhiều quá làm cô choáng váng vì mất máu. Vết đâm sau lưng nhức nhối làm cô khó chịu. Nhưng cô không được lơ là. Hắn ta chỉ mới bị đâm một nhát ngay đùi, hắn vẫn còn có thể gây nguy hiểm cho cô. Cô lấy được cái khăn lau bàn, không cần để ý nó dơ hay sạch cũng lấy nó lau lớp máu trên mặt.

Hắn vẫn quằn quại ở dưới sàn, ôm cái đùi vẫn còn ghim con dao. Trông hắn rất đau đớn, miệng không ngừng rên rỉ. Cả sàn nhuốm đầy máu, cả căn phòng bốc lên mùi tanh tưởi của máu. Thật đáng sợ!

Sau khi định thần một lát, cô lại tiến gần hắn. Từng bước chân khập khiễng, một bên mắt của cô chăm chú nhìn hắn. Cô cúi xuống, định là sẽ rút con dao ra. Nhưng chợt nghĩ, hắn tuy bị đâm vào đùi rất đau đớn nhưng so về lực hắn vẫn hơn cô. Nếu cô cúi xuống rút con dao ra, hắn có thể thừa cơ đẩy cô té. Mà đằng sau cô là cái bàn kiếng, cô có thể ngã lên nó mà chết. Không được, cô không thể để hắn nắm lợi thế.

Cô quay sang nhìn đống dao kéo vương vãi trên sàn. Lần này, cô chọn lấy con dao chặt xương bản lớn rồi thận trọng tiến về phía hắn. Hắn vẫn ôm đùi rên rỉ. Cô lết tới, lần này nhắm thật chuẩn vào đầu hắn mà bổ. Nhưng dao chưa kịp hạ, hắn đã vùng dậy ôm cô đẩy xuống cái bàn kiếng ở đằng sau.

Cả hai cùng ngã xuống, bàn kiếng vỡ tan. Vì hắn lấy cô làm đệm thịt nên khi vừa ngã xuống, toàn thân cô đã bị ghim đầy mảnh kiếng. Cô không tin hắn có thể hành động nhanh đến vậy. Khi ngã xuống, cô chỉ kịp mở to mắt đầy hốt hoảng.

Cả hai im lặng một hồi, đều không có động tĩnh gì. Một lát sau, hắn từ người cô bò dậy. Hắn tóc tai rũ rượi, mồ hôi trộn lẫn với máu. Một bên má máu đã ngừng chảy, ngón tay cụt cũng đã bong lớp băng. Hắn mệt nhọc đứng dậy, thở hồng hộc, đầu óc choáng váng. Hắn nhìn cô nằm sóng soài trên lớp kiếng vỡ vụn, mắt mở to, miệng há hốc, máu phủ đầy mặt. Cô gái xinh đẹp lúc trước, hiện giờ không thể nhận dạng được nữa.

Hắn cho là cô đã chết, yên tâm tiến đến điện thoại bàn. Hắn nhấc máy, quay số bảo vệ dưới lầu. Có tiếng chuông đổ. Có người nhấc máy, hắn mở miệng định nói alo thì một cây kéo từ đằng sau cắm phập vào cổ họng hắn. Hắn ngã vật xuống sàn. Liền sau đó, cô cũng ngã ập xuống, cái lưng lởm chởm cắm đầy mảnh kiếng chĩa lên như một con nhím.

Máu từ cổ họng hắn phụt lên thành dòng như suối. Cặp tình nhân nằm đối mặt với nhau, hai mắt mở trừng trừng nhìn nhau, ngập trong biển máu. Rồi từ từ, cả bốn con mắt khép lại.

Nực cười, đến cuối cùng, cô vẫn không thể về nhà được.
Topic date: 03/10/2014
Truyện được re-up với sự cho phép của tác giả.