Song Tử - nó là một kẻ điên. Điên bẩm sinh. Điên chính hiệu.
Thoạt nhìn từ xa, ta có thể thấy được một cô gái dáng người dong dỏng, cái mũi thẳng tắp, ánh mắt lơ đãng, đôi môi mỏng luôn nhếch lên ý cười ngạo mạn. Gương mặt không tính là đẹp nhưng vẫn cuốn hút bởi cái vẻ ngạo thị, phơn phởn của cô ả.
Bỗng một âm thanh va đập nặng nề vang lên, Song Tử dừng bước, hai phía hành lang bọn học sinh nín thở, cô ả lại cất bước đi tiếp. Từ cái tư thái thong dong cho tới cái vẻ tự cho mình là chúa tể của cô ả không lúc nào là không khiến người ta khó chịu.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, rất hiếm khi gặp nào một con gấu chó biết sử dụng cái đầu của mình để suy nghĩ như con người.
Rầm!
Một bóng người từ đâu lao ra đấm mạnh Song Tử đang chuẩn bị bước đi ngã nhào vào một lớp khác.
Nhẹ nhàng, cô ả ngồi dậy, chầm chậm đưa tay lên chùi máu dính trên mép rồi mới ngước nhìn kẻ xấu số đứng trước mặt đang cùng đắc ý.
Kia là một cô gái.
"Song Tử! Mày có ngon thì đứng dậy! Đừng có làm bộ dáng đó, tao thấy mà buồn nôn!"- cô gái khoanh tay trước ngực, cười khẩy một tiếng.
Xung quanh đã có rất nhiều người tụ tập lại. Còn mấy đứa trong lớp mà cô ả Song Tử ngã vào dần dần rút xuống góc phòng. Nhìn cũng đủ biết sẽ có một trận ẩu đả khập khiễng sắp xảy ra.
"Hôm tao sẽ cho mày biết điên là như thế nào..."- Song Tử vừa nói vừa đứng lên, từng bước nhẹ tênh tiến tới cô gái đang kênh kiệu, cô bước một bước, cô gái kia lui một bước, lui đến mức không còn đường lui nữa. Cô ta đã chạm vào vách tường.
Song Tử ép sát vào người cô ta. Người sát người. Mặt kề mặt.
Cô gái một trận rét run. Cuối cùng, cô cũng không thể khống chế nổi con quái thú này.
Bàn tay lạnh ngắt của Song Tử bóp chặt lấy mặt cô gái, theo phản xạ, cô ta ra sức nắm chặt lấy cổ tay người đối diện. Quá mạnh mẽ, dường như chẳng có cách nào thoát ra được bộ móng vuốt uy lực này.
Song Tử cong môi, con ngươi đảo một vòng. Ngay tức khắc bàn tay còn lại bắt lấy cổ cô gái.
"Ưm..."
Cô gái trợn mắt. Bàn tay kia siết chặt vào cổ cô, cô vươn tay bắt lấy cổ tay Song Tử, gắng sức làm cho nó nới lỏng ra, thoát khỏi sự kìm hãm.
Bọn người ở đây chứng kiến một màn này không khỏi khiếp vía tự bịt miệng mình, một số đứa không chịu nổi, chạy đi.
Cô ả thật sự là hết thuốc chữa. Đã bao nhiêu lần rồi. Nói không phải hư cấu nhưng lần trước đã đánh gãy sống mũi, gãy răng, sưng mắt con gái người ta đã làm lên một trận long trời lở đất, im lặng không bao lâu bây giờ lại tái diễn. Có hay không cô ả đang phun ra hết đống máu chó đã kiềm chế mấy ngày nay bùng phát lên cô gái tội nghiệp kia?
"Đưa điện thoại cho tao."- Song Tử nhàn nhạt nói, con mắt đen chằm chằm nhìn vào một nam sinh ốm tong đang cầm điện thoại giật bắn người. Cậu ta chìa tay đưa điện thoại. Song Tử khẽ chớp mắt, bàn tay hơi nới lỏng, lúc này cả gian người mới thở phào nhẹ nhõm. Còn cô gái thì bị một trận khiếp vía liên tục cuối người ôm cổ thở dốc.
'Roạt.'
Một âm thanh xé nát vang lên.
Tấm áo sơ mi trắng của cô gái đã bị Song Tử mạnh bạo xé rách làm lộ ra bộ ngực đầy đặn. Cô ta ngã ra đất chân không ngừng đạp đạp xuống sàn, đôi mắt cô ta ánh lên sự kinh hoàng chưa từng có.
'Tách, tách, tách.'
"KHÔNG!!!!!"- cô gái nằm dưới đất hét ầm lên.
"Bây giờ thì được rồi đấy."- Song Tử chụp xong liền ấn ấn máy cái rồi lại cho cậu con trai kia, không quên dặn: "Xóa đi nếu mày chán sống."
Xung quanh chẳng ai nói một lời.
Cô gái kia bây giờ vẫn đang bị sự xấu hổ và nỗi sợ hãi bủa vây, cô ta liên tục lấy tay che ngực, miệng lẩm nhẩm: "Không, đừng... đừng... đừng nhìn.... đừng nhìn tao....!"
Song Tử mỉm cười, nụ cười nhàn nhạt như có như không. Cô ả bước tới, quỳ một chân xuống trước mặt cô gái, đưa tay vuốt ve đôi má cô, lau nước mắt cho cô, vén lại mái tóc đã sớm rối bù.
'Bốp!'
Từ bàn tay Song Tử phát ra một âm thanh chua chát.
---
Song Tử lê từng bước chân nặng nề về nhà. Trong đôi mắt ngoài chán nản còn có sự mệt mỏi trãi dài vô tận...
"Mày biến ra khỏi nhà cho tao! Suốt ngày say xỉn rồi về dày xéo!"
"Haha, mày nói gì? Mày có khác gì tao đâu con điếm! Hôm nay mày ngủ với mấy thằng,!? Mau đem tiền đưa đây."
"Tao không đưa!"
"Mày... mày được lắm..."
Song Tử ngồi thụp xuống cửa, tay bợ lấy tráng, lắc lắc đầu, mắt mở trừng trừng, gương mặt chất chứa đầy sự khủng hoảng, cô cắn chặt môi... cắn đến chảy máu.
Từng lời nói phát ra mang theo nỗi căm hận, rít gào qua khẽ răng:
"Chết, hết, đi..."
---
Song Tử ngẩng mặt lên trần nhà lạnh ngắt, bật cười khùng khục:
"Ông cảnh sát! Ông nói gì!? Sao tôi có thể nỡ ra tay giết đi cha mẹ mình, đúng không!? Để tôi nói cho ông biết!"- Hai tay đeo còng đập mạnh xuống bàn, theo đó mà đứng lên, tì nữa người vào thành bàn, ghé sát mặt người đối diện.
Ông thanh tra cố gắng trấn tĩnh chính mình không được dao động trước cô ả. Cố dùng hết tâm sức phân tích đôi mắt trống rỗng vô hồn kia. Cô ả áp sát mặt ông, nghẹo đầu.
'Phụt'- cô ta phun một ngụm nước bọt vào mặt ông, ngã người ra sau, bước chân loạng choạng, ngẩng đầu cười vang.
"Ha ha ha ha ha ha, á ah ha ha ha!"
Rồi bỗng dưng im bặt như ngọn nến bị gió mạnh thổi tắt. Cô ả ngừng cười đứng úp mặt vào tường, đầu cụng vào tường từng cái, từng cái một. Ông thanh tra lấy khăn lau nước bọt trên mặt, hô hấp bỗng nhiên có chút khó khăn.
"Là cô giết họ sao? Bằng cách khóa cửa, châm lửa đốt nhà?"
Cô ả bỗng xoay người, gương mặt đầy vô tội, chớp mắt, đưa tay che miệng, bật cười khanh khách, cô nói: "Đúng vậy đấy."
Ông thanh tra cảm thấy khó chịu bởi không theo kịp được 'tiến độ' biến hóa của cô ả.
Vui, buồn, mừng, giận. Chỉ một nốt nhạc. Cuối cùng, tâm tình của cô ả đối với cha mẹ mình như thế nào?
Dường như chỉ có nỗi căm hận đến xương tủy!
"Cô rất hận họ, đúng không?"
Song Tử im lặng, chớp mắt, không cười nữa. Cô kéo ghế và ngồi xuống, tựa lưng vào phía sau, chân bắt chéo. Ngẩng mặt lên nhìn cái bóng đèn màu vàng đang treo lơ lửng, cái gì cũng không nói, tay trái để lên bàn, ngón trỏ đều đều ngõ xuống, có vẻ suy tư.
'Cộc! Cộc! Cộc!...'
Phựt!
Bỗng dưng cô ả mở trừng mắt, đôi mắt kia trông vô cùng đáng sợ. Nó như một mũi giáo không thương tiếc đâm thẳng vào người ông.
Không biết điều gì xảy ra, cô ả đổi giọng.
"Đừng hỏi những câu vô nghĩa, ngài thanh tra. Sự việc đã quá rõ ràng. Mau mau kết thúc cuộc thẩm vấn khốn kiếp này và cút đi."
---
Hai ngày sau, Song Tử bị một trận đau đầu. Do không thể khống chế, cô tự đập đầu vào tường, và chết.
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
- Hình ảnh gốc sao lưu
- Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.


