
|Title| Nói với em mùa đông không còn mưa nữa
|Author| NOW - Miyu Sakuramoto
|Disclaimer| Các chòm sao này không thuộc về NOW nhưng cuộc đời họ do NOW quyết định.
Ít ra là trong fic này
|Category/Genre| HE
|Length| Short - fic
|Rating| [K]
|Status| Completed
|Warning| Cứ theo nội quy mà tiến hành thôi*mỉm cười*
|Au's Note|
1. Sẽ có vài phần hư cấu trong fic - để tăng tính sến sẩm và củ chuối ấy mà*múa múa*
2. Đây là truyện viết về couple Giải - Yết, bên cạnh đó là Song - Bảo và nàng Ngư. Từ nay về sau NOW sẽ không viết cp truyền thống này nữa. Hãy đánh dấu một bước ngoặt nho nhỏ nào~
3. Các reader yêu dấu cứ chặt chém thoải mái, NOW rất thích và luôn vui vẻ chấp nhận nó*lại cười*
4. NOW đã từng post truyện này rồi, nhưng rất đau lòng là nó bị gửi vào mục Lưu Trữ. Và giờ NOW, rất rảnh, một lần nữa post nó lên. Cơ mà đọc đi đọc lại vẫn quyết định giữ nguyên cái Sum rất đỗi dở hơi kia*mếu*
5. *nhìn lên* Ôi, dài quá~~~
--- Lảm nhảm đủ rồi, cảm ơn và chúc vui ---
|Summary|
Đứng dưới cơn mưa bất chợt
Cái giá lạnh của mùa đông...
Không thể bằng giá lạnh trong tim
Cô độc như vậy... Tại sao?
Nếu người đó không mang ánh sáng đến...
Rốt cuộc, chẳng có gì là điều kì diệu cả!
.
.
.
Cảnh 0: ''Somewhere, anywhere!''
|Cùng nhau đi đến một nơi nào đó, dù là bất cứ đâu!|
Hắn đứng đó, mái tóc tím rủ xuống trán, che đi phần nào tròng mắt xanh u buồn. Hắn định nói gì đó. Nàng linh cảm sắp có chuyện chẳng lành.
Ở đằng xa, mặt trời tỏa ra những tia nắng đỏ rực cuối ngày. Buổi hoàng hôn này thê lương và ảm đạm đến kì lạ, nó làm nàng sợ hãi. Nàng đưa tay kéo cao cổ áo. Gió thật lạnh. Và từng câu, từng chữ đều không chút biểu cảm của hắn cũng nhẹ bẫng như cơn gió kia, nhưng lại khiến nàng rơi xuống hố sâu của tuyệt vọng.
- Tôi sắp kết hôn với vị tiểu thư mà cha mẹ sắp đặt. Lễ cưới diễn ra ở thánh đường, vào chủ nhật tuần này.
Nàng chỉ im lặng.
- Vậy nên...Em đừng đến gặp tôi nữa.
Nói rồi, hắn quay lưng bước đi, không hề ngoảnh mặt lại. Nàng bỗng dưng cảm thấy có gì đó đang chảy trên mặt mình. Ấm nóng và mặn chát... Từ bao giờ mà...?
Ánh nắng tắt ngúm - một ngày mệt mỏi kết thúc. Và cả thế giới của nàng cũng sụp đổ ngay sau khoảnh khắc ngắn ngủi đó.
_______________________________________
Song Tử thẫn thờ nhìn ra bên ngoài, đầu dựa vào bệ cửa sổ, đôi mắt vô hồn hướng vào hư không. Nàng tự dưng thấy lạ, khi ánh trăng vẫn dịu dàng bao trùm lên cảnh vật, và những tiếng cười hạnh phúc vẫn vang vọng đâu đây. Vậy mà, chính lúc này, tại sao bi kịch lại giáng xuống đầu nàng như thế? Tại sao lòng nàng lại nặng trĩu, và tại sao trái tim nàng lại đau đớn như bị một bàn tay vô hình xoắn chặt lấy? Giá như...
"Cạch"
Cánh cửa bật mở. Cự Giải bước vào, đặt lên bàn một tách coffee capuchino mocha yêu thích của Song Tử. Nhưng nàng chẳng hề để tâm đến điều ấy, cũng chẳng nhắc con bé phải gõ cửa khi vào phòng như mọi lần, dù chưa bao giờ nó thực hiện cả. Nàng chỉ ngồi yên trên giường, chân hơi co lại vì lạnh.
Cự Giải cũng im lặng theo. Nó đã vô tình nghe thấy lời nói của Bảo Bình với Song Tử. Nó không hiểu yêu đơn phương là gì, định mệnh có thể khiến cho chị nó không dám yêu thêm lần nữa như thế nào. Chỉ rõ, chị nó vô cùng khổ sở vì thứ tình cảm ấy. Nó thực sự hận con người vô tâm kia, kẻ đã cướp đi nụ cười mà chị nó luôn nở trên môi. Từ trước tới giờ, lần đầu tiên nó thấy chị mình khóc, lần đầu tiên nó muốn đấm thật mạnh vào mặt ai đó. Những giọt lệ đã rơi của chị, hắn hoàn toàn không xứng đáng. Nó nghĩ vậy, và nó định khuyên chị hãy quên Bảo Bình đi. Đôi mắt của chị...không phản chiếu một tia hy vọng nào. Nó không đủ nhẫn tâm để nhìn chị chết dần như vậy. Nhưng nó càng ghét bản thân mình khi không đủ can đảm để cắt đứt sợi chỉ liên kết giữa Song Tử với con người kia. Chị nó đã từng nói, và chỉ nói cho riêng nó biết: Bảo Bình là mục đích sống của chị. Nó hoàn toàn bất lực trước vòng quay của số phận đã an bài lên cuộc đời chị nó.
- Chúc chị ngủ ngon. - Cự Giải gượng cười. Nhưng Song Tử chỉ đáp lại một tiếng "Ừ" ráo hoảnh, tựa như tâm hồn nàng đã bay đi đâu mất. Đôi môi tái nhợt của nàng khẽ nhếch lên một cách yếu ớt. Cự Giải thấy lòng mình quặn đau. Song Tử trước mặt...không phải là cô nữ sinh năng động, xinh đẹp và tài giỏi thường ngày. Chị lúc nào cũng rất hoàn hảo trong mắt nó, ngoại trừ lúc này. Có lẽ đây là phần yếu đuối của chị mà nó chưa từng biết đến.
Cự Giải quay lưng đi, định rời khỏi phòng. Nhưng cái gì đó níu chân nó lại.
Song Tử hình như rất sợ thứ tình yêu này. Cự Giải cảm giác mình nghe thấy tiếng tim chị ấy đập nhanh và hoảng loạn, như đang cố níu giữ lấy niềm tin vào mối tình đầu không đẹp như truyện cổ tích. Và nó đành phải giấu đi lời mình muốn nói với chị mình.
Cuộc sống này...giống như một cuộc thí nghiệm hóa học vậy, cứ diễn ra liên tục không ngừng. Mất một để có một mà thêm một cũng để có một. Những điều hôm nay đã làm và chưa làm, Cự Giải gom nhặt lại, gom cả những giọt nước mắt và những vết thương khiến nó khóc, để tạo ra ngày hôm nay và chuẩn bị cho ngày mai. Việc này cũng giống như đang viết một vở kịch vậy.
Nhưng cuộc sống đâu dễ dàng đến thế...! Dù cuộc đời tuân theo quy luật nhân quả, và dù rằng ta có sống theo chính nghĩa, thì cũng đừng mong nhận được kết quả như mơ ước. Trong cuộc sống, ta luôn phải lựa chọn và luôn đứng trước những phân vân. Đôi khi đã biết trước cái kết nhưng vẫn không thể chọn con đường khác. Chúng ta không nên bỏ lỡ... Nếu bỏ bàn tay đó ra thì nó sẽ trở nên nhẹ bẫng, nó sẽ mất trọng lực và bay lên trời trong giây lát. Đương nhiên, không ai là người chịu trách nhiệm về chuyện đó, nhưng rõ ràng là vậy. Biết làm sao được, vì Cự Giải đang ở bên Song Tử và cùng lắng nghe tiếng mưa mùa đông, cùng đón chờ tương lai, cùng hồi tưởng về quá khứ, về những kí ức đã qua. Thật sự, nó không biết làm gì ngoài việc ngồi cạnh chị mình, dù có bị cho là kẻ ngốc cũng đành chịu.
- Cho em nắm tay chị nhé, một phút thôi cũng được...!
Bên ngoài cửa sổ, mặt trăng như đang mỉm cười, và trái tim của hai cô gái bé nhỏ cũng ấm áp hơn đôi chút.
Kết thúc cảnh 0
|Thứ năm - một ngày đầy mưa!!|
_______________________________________
Cảnh 1: ''Where is my smile?''
|Nụ cười của tôi ở đâu?|
|Thứ năm - một ngày đầy mưa!!|
_______________________________________
Cảnh 1: ''Where is my smile?''
|Nụ cười của tôi ở đâu?|
''Reng"
Tiếng chuông vang lên, tiết học Hóa gian khổ kết thúc sau gần một giờ đồng hồ nghe thầy giảng đạo. Bình thường, Cự Giải là người đầu tiên trong lớp hò hét đầy sung sướng, nhưng hôm nay nó chỉ im lặng gục đầu xuống bàn. Làm sao nó có thể vui vẻ được, khi mà Song Tử - người chị nó luôn luôn yêu quý và trân trọng - đang chìm trong đau khổ?
''Ò ó o...ọ ọ ọ... Gà mái gáy trưa đây, mày tưởng mày là ai? I'm a lazy girl, yeah yeah... Chị Cua bình thường ơi, chị có tin nhắn mới trên Facebook nè-è-è-è!!''
Cự Giải rút điện thoại ra, tự dưng thấy bực bội vì cái nhạc chuông thông báo quái gở này, dù tác giả của đoạn ghi âm ấy chính là nó. Nhưng sự khó chịu cũng giảm đi chút ít khi nó nhìn thấy tên người gửi. Là người bạn ảo mà nó thường gọi là Yết Yết. Thực sự nó và cô ấy rất thân nhau, có lẽ là bởi hai đứa đều có nhiều sở thích chung, ví dụ như nghiền ngẫm creepypasta và thử nghiệm nhiều cách trả thù thâm sâu hiểm độc với mấy kẻ ngu dám động vào chúng nó chẳng hạn... Thế nhưng, để nói là hòa đồng, thân thiện và được lòng mọi người thì Yết Yết vẫn hơn nó một bậc. Trong trí tưởng tượng của nó, đó là một cô gái xinh đẹp, hiền lành, dịu dàng và có phần ít nói. Chính là mẫu thiếu nữ phong hoa tuyết nguyệt điển hình ấy.
"Giải Giải à, tớ mong được đến buổi gặp mặt tối nay càng sớm càng tốt, còn cậu thì sao?''
Cự Giải hơi ngạc nhiên. Buổi gặp mặt nào nhỉ? Nó chẳng biết cô bạn kia đang nói về vấn đề gì nữa.
"Tớ không rõ. Ý cậu là...?''
''Hì hì, rồi cậu sẽ hiểu thôi. Nhớ mặc thật đẹp nha! Thôi, tớ bận rồi, bye bye!''
Ngay lập tức, Yết Yết offline, khiến cho Cự Giải ngơ ngác hồi lâu. Cô ấy thật kì lạ. Đôi lúc nó chẳng nắm bắt được hành động của cô ấy.
Tiếng chuông lại vang lên lần nữa, tạm thời gạt qua một bên những nghi vấn của nó. Tiếp theo là môn Sinh, và cô giáo bộ môn khó nhằn này thực sự rất khắt khe trong việc kiểm tra bài cũ. Nó vội vàng lấy sách vở ra ôn, không mảy may nghĩ ngợi gì nữa.
Bên ngoài, tuyết rơi trắng xóa một khoảng sân trường, lạnh lẽo như tâm hồn của những con người luôn đắm mình trong hạt mưa buốt giá mùa đông. Cả tuyết lẫn mưa, đều giữ một bí mật riêng. Nếu để ý kĩ, có thể bạn sẽ nhận ra bí mật giản đơn ấy.
_______________________________________
Cự Giải treo áo khoác đồng phục lên mắc, khẽ trút tiếng thở dài. Khi về đến nhà sau một buổi học mệt mỏi, nó thấy Song Tử vẫn ngồi trên giường, đôi mắt thất thần, không chút sinh khí. Nó chẳng biết phải làm gì để giúp chị ấy nữa.
"Cốc cốc"
Ai đó gõ cửa. Cự Giải chạy xuống tầng một, nhanh chóng tra chìa khóa vào ổ. Nó biết trước rằng đấy là bố mình. Là một kỹ sư lành nghề, ông gắn đủ loại thước kẻ vào cặp, mỗi khi ông bước đi đều phát ra tiếng leng keng rất thú vị. Tiếng leng keng ấy đã trở nên vô cùng quen thuộc với Cự Giải.
- Bố về sớm quá! Hôm nay có chuyện gì mà trông bố vui thế ạ? - Cự Giải nghiêng nghiêng đầu, chăm chú nhìn bố mình.
- Một đối tác quan trọng của công ty vừa ký một hợp đồng rất lớn với bố! Tối nay, lúc bảy giờ bố sẽ dự một bữa tiệc do ông ấy tổ chức. Ông ấy ngỏ ý muốn bố mang theo một người con của mình đi cùng. Con hãy tỏ ra thật tuyệt vời nhé, vì những vị khách ở đó toàn là giới thượng lưu hết.
- ...Vâng. - Cự Giải chần chừ một chút rồi cũng đồng ý. Bố thật sự chẳng nhớ gì cả. Hôm nay là sinh nhật nó cơ mà...!
Nó lững thững bước vào phòng, lục tung đống quần áo. Nó không biết nên mặc bộ nào để đi dự tiệc. Nó thấy mọi trang phục của mình đều không đủ đẹp so với những vị khách giàu có kia. Nó cảm giác mình là con vịt xấu xí giữa bầy thiên nga trắng muốt vậy. Đương nhiên, con vịt này không có may mắn trở thành phượng hoàng đẹp đẽ như trong cổ tích tràn ngập màu hồng phấn đâu.
Và, cho tới sáu giờ rưỡi, nó mới vội vàng chọn bừa một bộ váy màu tím đơn giản trong tủ, cái váy mà mẹ nó đã mua tặng nó cách đây mấy năm ấy. Bố nó nhìn nó một lượt, rồi chẳng nói gì, ông lẳng lặng bước ra xe.
Một lần nữa, Cự Giải hiểu được, không chỉ nhan sắc, mà mắt thẩm mĩ của nó cũng thảm hại không kém.
Thôi nào! Dù đó có là sự thật hiển nhiên thì bố vẫn không nên tỏ thái độ với cô con gái yêu quý của ông chứ!
_______________________________________
Bố của Cự Giải đỗ ô tô trước cổng khách sạn năm sao "Black Angel" - một trong những nơi xa hoa hàng đầu khu vực. Cự Giải dự tiệc trước vì bố còn phải đi gửi xe mất một lúc lâu. Nó đưa vé cho hai người mặc vest đen đang đứng đó, trả lời vài câu hỏi xác nhận thông tin rồi chậm rãi bước vào.
Cự Giải hoàn toàn choáng ngợp khi tận mắt ngắm nhìn kiến trúc của khách sạn. Nơi đây được trang hoàng lộng lẫy đến mức mọi thứ đều lấp lánh sắc màu của đá quý. Một vòi phun nước được thiết kế theo kiểu cổ điển nằm chính giữa khuôn viên rộng lớn. Hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ len vào mũi khiến nó sực tỉnh, bước đi nhanh hơn. Gần đến đại sảnh, nó bỗng khựng lại. Dòng chữ trên tấm băng rôn đập vào mắt nó:"Chúc mừng sinh nhật Tiểu Thư Cự Giải!". Nó không hiểu điều gì đang xảy ra cả.
Khi vừa bước qua cầu thang trải thảm đỏ, ai đó nói lớn:
- Nhân vật chính của buổi tiệc đã tới rồi!
Ngay lập tức, những ánh mắt hiếu kỳ đều đổ dồn vào Cự Giải. Nó không phải một cô ngốc, nên nó hiểu được những tiếng xì xào bàn tán của họ đầy vẻ khinh miệt. Hơi cúi đầu xuống, mặt nó ngày càng đỏ hơn. Nếu như họ là những Thiên Thần, những ông vua bà hoàng, những cậu ấm cô chiêu, thì nó chỉ đơn thuần là một cô bé Lọ Lem bất hạnh mà thôi. Đúng, nó đang tự ti, rất tự ti. Nó quá khác biệt... Và nó sẽ cứ đứng chôn chân tại chỗ như vậy, nếu không có một bàn tay kéo nó lên trên tầng. Nó thắc mắc, giọng ngạc nhiên xen lẫn sự bực bội:
- Cậu là ai? - Nó nhấn mạnh từng chữ.
- Tớ là Yết Yết đây, cậu không nhận ra sao? Thật khiến người ta buồn đấy!
Nó đơ người. Chàng mỹ nam có mái tóc nâu và đôi mắt như biết cười này mà lại là Tiểu Yết của nó sao? Hình ảnh cô bạn thân nữ tính đáng yêu đã sụp đổ hoàn toàn. Người mà nó từng rất thân thiết... Ai ngờ chứ? Chính cha của cậu ta đã tổ chức bữa tiệc này ư? Thật khó để tin được đây là sự thật!! Nhưng...cậu ta đã lừa nó suốt quãng thời gian dài, đã bí mật điều tra thân thế của nó, thậm chí còn cố tình làm nó xấu hổ trước bao nhiêu người nữa. Đối với người có lòng tự trọng cao vút như nó, chuyện này thực không thể tha thứ...
Cự Giải không kiềm chế nổi. Đôi vai nó run rẩy kịch liệt.
- Tôi vốn là con của một gia đình không khá giả gì, vì thế, đây là lần đầu tiên tôi đến dự một buổi tiệc sang trọng thế này... Tuy vậy, tôi chẳng thích nơi này chút nào cả! Họ toàn là những người vô tâm! Thà tôi tự tay nướng bánh, rồi tự trang trí nó... Dù xấu xí nhưng chắc chắn chiếc bánh đó sẽ rất ngon!! Và...sẽ vui hơn thế này nhiều...! Làm bữa tiệc sinh nhật ấm cúng ấy đâu có khó gì? Làm bạn với tôi lâu lắm rồi mà cậu vẫn không biết sao? Hay là vì cậu quyền quý nên không cần biết điều ấy? Tôi chỉ ước rằng, cậu chưa bao giờ xuất hiện và làm đảo lộn cuộc sống của tôi thôi, cậu có hiểu không?!!
Nó cứ tuôn một tràng dài không ngừng nghỉ trước sự ngạc nhiên của Yết Yết và những người hiếu kỳ xung quanh. Dường như bao nhiêu mệt mỏi, khó chịu mấy ngày qua của nó đều trút ra hết vào lúc này vậy.
Giọng nói càng lúc càng cao, và đôi mắt hằn lên những vệt máu đỏ của cô gái đang đứng trước mặt, có lẽ cả đời này Yết Yết không thể quên. Cậu im lặng một chút, nhẹ nhàng ôm lấy Cự Giải. Dù nó cố gắng chống cự đến mấy cũng không thoát khỏi vòng tay của chàng trai người-quen-qua-đường kia.
- ...Xin lỗi! - Yết Yết nói, chỉ đủ để cô nhóc kia nghe thấy - Tớ hiểu mà.
Cậu từ từ buông tay khỏi người Cự Giải, mặt hơi ửng hồng trông rất đáng yêu, khiến người ta không thể nào ghét được.
- Thôi nào, đừng giận nữa, hãy cười lên thật vui vẻ như lúc cậu vẫn chat với tớ ấy! - Yết Yết giơ tay hình chữ "V", nháy mắt với Cự Giải. Lúc này, quan khách đã dần tản ra hết. Không khí cũng bớt gượng gạo hơn.
- Đồ ngốc! - Cự Giải quay đi, tâm trạng hình như đã khá hơn, không còn kích động quá mức nữa.
- Tớ là Thiên Yết, không phải đồ ngốc đâu. - Cậu lại cười, đoạn, ra hiệu cho đám nữ hầu gần đó. Nhanh như cắt, họ nắm chặt lấy tay Cự Giải, không cho nó kịp phản kháng. Nó bị lôi đi như một chú cún con bé nhỏ vào căn phòng lớn đóng kín phía cuối hành lang. Nó la hét om sòm, nhìn Thiên Yết bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng cậu ta chỉ cười nhẹ một cái và vẫy tay chào nó. "Thiên Yết" à? Nó sẽ khắc cốt ghi tâm cái tên này...! Dám bỏ mặc bạn bè như vậy...
- Tiểu thư, cô ồn ào quá! - Một nàng phục vụ trẻ lên tiếng. Ngay lập tức, Cự Giải thấy đầu óc mình quay cuồng, và nó gục xuống sàn, toàn bộ sức lực như đã biến mất. Cái này...chẳng phải là bắt cóc sao?!! Thì ra, hậu quả của một phút cả tin chính là bị bán vào nhà thổ! Ôi, cuộc đời tươi đẹp rạng ngời của nó...
"A a... Chị Song Tử ơi, bố ơi, mẹ ơi, cứu con với!! Thiên Yết, tôi sẽ tự tử, tôi sẽ làm ma ám cậu suốt đời!"
Kết thúc cảnh 1
|Thứ sáu - một ngày đầy biến động!|
_______________________________________
Cảnh 2: "Say hello, say goodbye!"
|Chào nhé, kết thúc rồi!|
|Thứ sáu - một ngày đầy biến động!|
_______________________________________
Cảnh 2: "Say hello, say goodbye!"
|Chào nhé, kết thúc rồi!|
Trong bữa tiệc ở khách sạn Black Angel, mọi chú ý đều đổ dồn vào nhân vật chính - một Tiểu thư xinh đẹp quý phái. Mái tóc đen dài mượt mà phảng phất hương hoa hồng khiến người ta say mê, bộ đồ mang đậm phong cách Goth sang trọng càng làm nổi bật thân hình thon gọn của nàng. Dường như đôi mắt ánh lên vẻ trong sáng thánh thiện cùng nụ cười rất đỗi chân thật kia cũng rất quyến rũ. Khó mà ngờ được, vị Tiểu thư hoàn hảo ấy chính là con bé Cự Giải ngốc nghếch, và chỉ nửa tiếng trước thôi, nó vẫn còn là con vịt xấu xí giữa bầy thiên nga.
Hiện giờ, nó đang trong tình trạng không tốt cho lắm. Rõ ràng là, nó đã cố gắng ẩn mình vào một góc nhưng không thể, và điều này khiến nó khó chịu. Nguy cơ xảy ra chiến tranh giữa nó và Thiên Yết quả thực đang tăng cao hơn mức bình thường.
- Tiểu Giải à, sao lại giận lâu vậy chứ, cậu thực sự rất dễ thương mà. - Thiên Yết cười hối lỗi trước ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Cự Giải - Chúng ta là bạn thân, đừng tuyệt tình đến thế!
Đáp lại Thiên Yết vẫn là sự im lặng thường trực, và sát khí của cô gái kia cứ lởn vởn xung quanh làm cậu rùng mình.
Bỗng nhiên, bóng hình của ai đó lọt vào mắt Cự Giải. Thoáng ngạc nhiên, nó đuổi theo người ấy, không chút chần chừ. Đôi giày cao gót này quá vướng víu, nên nó mau chóng tháo chúng ra và ném đi trước ánh mắt sửng sốt của tất cả các vị khách mời. Nhưng nó chẳng để ý tới điều đó. Nó chỉ quan tâm tới những thứ mình cần phải nói với con người kia. Nó cứ chạy mãi, băng qua dãy cầu thang tưởng chừng như vô tận và những tầng lầu cao chót vót. Dù chân đã mỏi nhừ, nó vẫn chạy như thể cô bé Alice đang bám theo chú thỏ trắng vậy.
Cuối cùng, nó cũng bắt kịp kẻ nó vô cùng căm hận.
- Nhóc vẫn "màn hình phẳng" như ngày nào nhỉ? Đừng bảo tôi nhóc gặp tôi về chuyện của chị nhóc nhé, tôi sẽ không cho nhóc câu trả lời nào đâu. - Bảo Bình dửng dưng.
Cự Giải nghiến răng, tay nó nắm chặt lại. Chưa bao giờ nó muốn đấm vào mặt Bảo Bình hơn lúc này. Nó sẽ nói gì, sẽ làm gì đây?
Phải, chỉ hai từ thôi:"Thằng chó!"
Không khí bất ngờ trùng xuống. Cự Giải chỉ nói có vậy, sắc mặt không chút biểu cảm. Nó cảm giác như cỏ cây cũng đang nín thở chờ phản ứng của người đối diện - một công tử nhà giàu - thiếu gia của công ty bất động sản hùng mạnh bậc nhất thế giới. Đối với nó, hắn là kẻ đã làm tổn thương chị Song Tử, kẻ đã cướp đi nụ cười của chị, kẻ đã khiến trái tim chị tan nát, không hơn không kém.
- Hai người...? - Một cô gái bước ra từ cánh cửa, thốt lên với vẻ khó hiểu. Cô ấy thật nữ tính và đáng yêu với mái tóc xoăn màu hồng rũ xuống vai, đôi mắt long lanh và bờ môi căng mọng. Cự Giải thầm ngưỡng mộ làn da trắng không tì vết cùng giọng nói trong trẻo của nàng công chúa chính hiệu kia.
- Song Ngư, em đến rồi à? - Bảo Bình nghiêng nghiêng đầu, cười rất tươi. Kiểu cười đó làm Cự Giải nóng mặt. Sao hắn có thể vui vẻ như thế, trong khi có một người đang đau đớn vì hắn đến tột cùng?!!
- Anh đừng lăng nhăng nữa, nên nhớ chúng ta sắp thành vợ chồng rồi đấy! - Vị Tiểu thư tên Song Ngư ấy khẽ nhíu mày.
- Tội nghiệp, cô sẽ phải chịu khổ nhiều. - Cự Giải lạnh băng - Đừng hiểu lầm, tôi không dính dáng gì tới hắn đâu.
Nghe Cự Giải nói vậy, Song Ngư rất khó chịu, nhưng vì không muốn mất thể diện nên nàng cố gắng kìm cơn giận lại. Bảo Bình rõ ràng là không biết điều. Hắn ta bất ngờ vòng tay ôm lấy Cự Giải từ phía sau, tỏ ra rất thân thiết. Lúc này, Song Ngư chịu không thấu nữa. Đường đường là con gái độc nhất của chủ tịch một tập đoàn đá quý lớn, thế mà nàng phải lép vế trước cô gái tầm thường kia, thật nhục quá mà!
Song Ngư giơ tay định tát Cự Giải. Nhưng nàng chưa kịp làm gì, cô nhóc kia đã "tặng" cho tên gian phu ấy một cú song phi rồi. Đã thế, khi Bảo Bình gục xuống, con bé "hỗn xược" Cự Giải còn đạp vào bụng hắn không chút chần chừ. Sự bạo lực của nó khiến Song Ngư choáng váng, mắt chữ O mồm chữ A, nhưng thực chất nàng đang mừng thầm trong bụng. Có người dám xử hắn thay cho nàng, đúng là một việc tốt. Hơn nữa, hắn chẳng phản ứng gì, và điều này khiến nàng càng hài lòng về Cự Giải hơn.
- What the...?? Đồ cua ngốc, cậu đừng gây chuyện nữa, về cùng tớ mau! - Thiên Yết từ đâu chạy tới, lôi Cự Giải đi, vẻ mặt dở khóc dở cười, luôn miệng xin lỗi "nạn nhân" đang nằm thẳng cẳng dưới đất. Song Ngư nhìn theo hai người kì lạ đó chạy xuống cầu thang, khẽ nở nụ cười bí hiểm.
"Chúng ta quả rất có duyên. Mong rằng tôi sẽ có dịp gặp lại cô. Chắc chắn tôi sẽ phải nhờ cô nhiều việc nữa...!"
Trong lúc ấy, Thiên Yết vừa kéo Cự Giải xuống tầng trệt, vừa than thở:
- Tiểu Giải, đánh người vô cớ là phạm pháp đấy, cậu hiểu không? Ôi, tớ phải đền bù cho anh ta thế nào đây? Gia đình anh ta rất có thế lực...
- Thôi đi!! - Cự Giải bực bội kêu lên, hất tay Thiên Yết ra - Tôi làm gì cũng đều có lý do của nó, không cần cậu quan tâm! Cậu là bảo mẫu của tôi chắc? Phiền phức!!
Thiên Yết ngỡ ngàng. Cậu cứ đứng yên một chỗ, chẳng đuổi theo Cự Giải như lần trước. Con người ấy...cậu chẳng thể nắm bắt được!
- Lẽ nào... Tớ mãi mãi không chạm tới được trái tim của cậu?
Bên ngoài, mưa tầm tã rơi. Mùa đông năm nay, mưa nhiều và nặng hạt một cách bất thường. Có thể không...sau cơn mưa trời lại sáng?
_______________________________________
Cự Giải vội vàng chạy vào nhà. Thật không tin nổi bố của nó lại chẳng nhận ra nó. Tài makeup của các chuyên viên trang điểm thật đáng kinh ngạc.
- A... Em về rồi à? - Song Tử cười, đôi môi tái nhợt. Nàng đang ngồi trước cửa, hướng ra vườn, nhìn chăm chăm vào những chiếc thuyền giấy trôi nổi trên mặt nước. Cơn gió buốt giá như sẽ hất ngã thân hình yếu đuối của nàng bất cứ lúc nào.
- Sao chị lại ngồi chỗ này? Người chị lạnh lắm rồi! - Cự Giải xót xa, đỡ Song Tử vào phòng. Chị gái của nó ngày càng kì lạ. Đến một ngày nào đó, chị ấy sẽ bị điên mất. Nó phải làm thế nào đây?
- Lần sau chị đừng chờ em lâu vậy nhé. Em mà về muộn chút nữa thì chị có nguy cơ chết cóng ấy! - Cự Giải vừa đắp chăn cho Song Tử, vừa trách móc chị mình.
Song Tử ngơ ngác nhìn em gái:
- Chúng có vượt qua không?
- Chúng? Là cái gì ạ?
- Con thuyền giấy ngoài kia. Chúng có thể vượt qua cơn mưa chứ?
Cự Giải không trả lời. Nói đúng hơn, nó chẳng biết trả lời ra sao cả. Đương nhiên, mấy con thuyền mỏng manh ấy sẽ ngấm nước và hư hỏng hoàn toàn. Đôi lúc, nó thấy chị mình giống như cô gái tên Giôn-xi trong truyện ngắn "Chiếc lá cuối cùng", và những con thuyền giấy là hiện thân của chiếc lá thường xuân định mệnh ấy. Nếu vậy, chẳng phải Bảo Bình là căn bệnh sưng phổi đáng nguyền rủa ư? Cự Giải chợt phân vân. Nó sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc con người không còn sức sống kia - như nhân vật Xiu, hay sẽ lẳng lặng cứu vãn tình thế bằng mọi giá - như ông họa sĩ già Bơ-men?
- Chị hãy quên Bảo Bình đi! - Cuối cùng nó cũng nói lên được những đắn đo của mình. Tim nó đập thình thịch, tưởng chừng át cả tiếng mưa ngoài kia. Cơn thịnh nộ lúc này còn tốt hơn phải day dứt và bị ám ảnh suốt quãng đời còn lại.
Ba mươi giây, một phút, hai phút... Năm phút đã trôi qua trong tĩnh lặng. Cự Giải suýt bật cười khi nó nhận ra Song Tử đã ngủ tự bao giờ. Nó nhẹ nhàng ôm lấy chị mình. Nó quyết định rồi. Thật ngu ngốc nếu chỉ biết chờ đợi. Nó sẽ trở thành nhân vật Bơ-men mà nó luôn khâm phục.
- Xin lỗi chị. Chỉ trong một ngày thôi, em sẽ là một con bé hư.
Nó khẽ thì thầm, nhìn lại chị mình một lát rồi nhón chân bước ra khỏi phòng.
Cự Giải chưa bao giờ biết được, cô độc nhất chính là tâm hồn của con người đang chuẩn bị rời xa cuộc sống này, để về với cõi vĩnh hằng.
- ...Chị...không hề muốn em làm điều gì dại dột. Và chị cũng không muốn là gánh nặng của bất kỳ ai, kể cả anh ấy!!
Một định lý giản đơn đến mức hiển nhiên: con thuyền giấy sẽ chẳng thể vượt qua cơn mưa nặng hạt.
Kết thúc cảnh 2
|Thứ bảy - một ngày nặng nề!|
_______________________________________
Cảnh cuối: "What is a wonderful day!"
|Ngày tươi đẹp!|
|Thứ bảy - một ngày nặng nề!|
_______________________________________
Cảnh cuối: "What is a wonderful day!"
|Ngày tươi đẹp!|
[Hồi ức của Thiên Yết]
Tôi không thích mưa, nhất là mưa vào mùa đông.
Nó ẩm ướt và cũng chính là nỗi đau của tôi.
Bị ướt lạnh trong cơn mưa, những cảm xúc cứ chạy xuyên qua mạch máu, và lần đầu tiên tôi biết đến "nước mắt"!
Tiếng mưa rơi lộp bộp xuống mặt đất, cho đến tận bây giờ...vẫn còn vang vọng trong tai tôi.
- Tiểu Yết!!
*Rầm*
Giọng nói, mùi thuốc súng, cùng mùi máu...
_______________________________________
Tôi tỉnh dậy sau cơn ác mộng choán lấy tâm trí. Luôn luôn như vậy...
Bước đi một cách vô thức trong ngôi biệt thự lớn, tưởng chừng như hồn tôi đã lìa khỏi xác. Cô độc như một bóng ma.
Tiếng gõ cửa vang lên, dồn dập hơn mọi ngày. Tâm trạng tôi có vẻ tệ hơn. Hôm nay ông ta gặp chuyện gì mà lại đến đây cơ chứ? Đứa con này, ông ta đã nhìn được bao nhiêu lần, kể từ mùa đông năm ấy?
Tôi chán nản tra chìa khóa vào ổ. Cánh cửa vang lên những âm thanh ghê rợn.
- Lão già, ông cần...?
Tôi bỗng nhiên ngừng lại. Không phải là cha của tôi. Người đó khẽ kéo mũ ra. Dưới ánh đèn đường chập chờn, đôi mắt ngấn nước nhìn chằm chằm vào tôi, không hề ngượng ngùng.
Chẳng nói chẳng rằng, Cự Giải lôi tôi đi xềnh xệch. Đúng vậy, là lôi đi như một con thú nhỏ. Tôi hơi ngạc nhiên bởi cách xử sự kì lạ của cô ấy.
- Giúp tôi... Tiểu Yết! - Đôi môi tái nhợt do dầm mưa quá lâu của cô ấy mấp máy. Rất nhỏ thôi, nhưng cũng khiến tim tôi đập thình thịch. Cuối cùng, cô ấy đã thốt ra hai từ tôi hằng mong đợi:"Tiểu Yết".
Tôi giật tay cô ấy ra. Cự Giải hơi cúi mặt xuống, im lặng. Sự khó chịu ngay lập tức len lỏi trong lòng tôi. Nếu như cô ấy thất vọng níu tay tôi, chẳng phải tôi sẽ vui hơn sao? Mà không, tại sao tôi lại có suy nghĩ quái quỷ ấy cơ chứ?
- Chờ tớ đi lấy xe. - Tôi nói.
Cự Giải bất ngờ, và chỉ trong chốc lát, trên miệng cô ấy xuất hiện một nụ cười. Trái tim tôi ấm áp hơn đôi chút.
Cự Giải...cậu có còn nhớ cái ngày chúng ta gặp nhau không? Cậu còn nhớ cái ngày chúng ta cùng nhau tham gia một hội nhóm trên Facebook không? Ngày mà chúng ta tặng cho nhau những món quà bé nhỏ nhưng ý nghĩa. Ngày mà cậu nói chuyện với tôi, hay khi cậu lần đầu tiên nhìn vào mắt tôi. Ngày mà cậu gọi tên và mỉm cười huyền bí với tôi. Khoảng thời gian đó...có đáng quý với cậu không?
Cậu có vui chút nào...khi quen biết tôi không?
- Đi đâu bây giờ? - Vừa đưa mũ bảo hiểm cho Cự Giải, tôi vừa hỏi.
Ngẫm nghĩ một chút, cô ấy trả lời, giọng vẫn rất nhẹ:
- Khách sạn The Queen.
Tôi bỗng chốc thấy lòng mình nặng nề đến lạ. Tôi cũng đã nhận được thiệp mời đến đám cưới của họ. Có khi nào, Bảo Bình và Cự Giải?
Suy nghĩ đó cứ ám ảnh tôi suốt quãng đường dài. Cô ấy...con người duy nhất tôi tin tưởng, lẽ nào tôi chẳng thể chạm tới?
Không thể phủ nhận rằng, tôi đã rất nhớ Cự Giải. Và tôi chắc chắn, bản thân không thể rời xa cô ấy được. Tôi rất muốn ôm lấy thân hình yếu đuối như giọt nước kia, nhưng cái gì đó cứ ngăn tôi lại. Hơn hai năm quen biết qua mạng xã hội, tình cảm này thật quá mong manh. Nhưng tôi vẫn cứ đắm chìm trong thứ cảm xúc mãnh liệt ấy. Điều này rõ ràng là một sai lầm, còn là một sai lầm rất quan trọng nữa.
Biết làm sao được? Khi thích một ai đó, con người ta trở nên sợ hãi nhiều thứ không tên. Cùng với nỗi sợ, dường như tôi cũng trở nên tham lam hơn. Nhưng, thứ tôi muốn là...!!?
_______________________________________
Tại khách sạn The Queen, tám giờ mười phút.
Dù là mùa đông, không khí vẫn đang nóng lên vì tình yêu. Hiện tại đang diễn ra lễ cưới của Bảo Bình và Song Ngư - những người thừa kế hai tập đoàn lớn bậc nhất châu Á.
- Sau đây, cô dâu chú rể sẽ bước lên...
Một cái bóng vụt qua trên mái nhà hình vòm.
"Xoảng"
Những tấm kính đột nhiên vỡ tan thành nhiều mảnh, cơn mưa thủy tinh sắc nhọn rớt xuống hàng trăm vị khách bên dưới. Sự náo loạn nhanh chóng bao trùm lên tất cả. Người ta hốt hoảng chạy tháo thân, không ai chú ý tới đám cưới nữa. Bảo vệ cố gắng hết sức ổn định trật tự, nhưng vô hiệu. Song Ngư thật sự choáng váng. Ngày đẹp như mơ của cô đã bị kẻ nào đó phá nát. Trong lúc cô vẫn còn đang bối rối, chiếc đèn chùm khổng lồ bất ngờ rơi xuống. Cô sợ hãi nhắm chặt mắt lại...
*Rầm*
Sàn nhà tổn hại nặng nề, gạch bắn lung tung. Thật may là Song Ngư vẫn bình an vô sự. Cô ngước nhìn ân nhân của mình, định bày tỏ lòng biết ơn.
Một giây câm lặng.
Song Ngư vốn không phải kẻ háo sắc, nhưng khi có một anh chàng đẹp trai rạng ngời cứu mạng, trái tim cô gái nào không rung động được chứ? Khỏi phải nói, nàng Cá đã gặp tiếng sét ái tình mất rồi. Vậy mà, Hoàng Tử của cô tự dưng bỏ đi không lời từ biệt, thật khiến cho cô thất vọng tràn trề. Cô dáo dác nhìn xung quanh nhằm kiếm tìm bóng hình kia.
"Nếu người đó không yêu mình, mình sẽ không lấy chồng nữa!" - Song Ngư nhủ thầm. Và đó lại là một chuyện tình lãng mạn khác. Nhưng tạm thời, chúng ta hãy quay lại với đám cưới của họ.
Nhờ nỗ lực đáng trân trọng của hai vị chủ tịch - cha của Song Ngư và Bảo Bình - vụ gây rối đã được giải quyết. Ngay lập tức, hôn lễ được dời địa điểm sang nhà thờ gần đó. Có vẻ như Song Ngư cưới Bảo Bình là một việc bắt buộc phải diễn ra vào lúc này.
Trên nóc nhà của ngôi biệt thự cạnh khách sạn, một bóng đen rất khả nghi đã bí mật theo dõi mọi chuyện.
- Chết tiệt, phải lộ diện sao? Được rồi... Chuyển sang kế hoạch B!
- Ơ, có kế hoạch B nữa hả?
- Đồ ngốc, yên nào!!
- ...
_______________________________________
Tại Nhà thờ, mười giờ sáng.
Bầu trời trong xanh với những đám mây trắng lơ lửng, làn gió khẽ lùa qua khe của ô cửa sổ rực rỡ sắc màu. Hôm nay là một ngày đẹp như mơ vậy, nhưng hai nhân vật chính của đám cưới bên trong nhà thờ, rõ ràng tâm trạng đang rất tệ. Cả Song Ngư lẫn Bảo Bình đều hướng ánh mắt ra ngoài, như mong chờ một phép màu sẽ giúp họ thoát khỏi cuộc hôn nhân không tình yêu.
Tiếng nhạc êm ái vang lên, nụ cười giả dối xuất hiện trên khuôn mặt những vị khách.
- Nghe như nhạc đám ma vậy! - Ai đó nói lớn khiến cho hai vị chủ tịch tái mặt, còn Song Ngư và Bảo Bình thì đang cố nín cười.
Vị cha xứ ho khan một tiếng, rồi cất giọng đều đều:
- Song Ngư, con có muốn cưới Bảo Bình làm chồng không? Con sẽ ...
Bỗng nhiên...
- Con chó này mày dám đồng ý à?
Một câu nói không-thể-kì-quặc-hơn được xướng lên từ cái loa ở góc phòng. Song Ngư suýt thì phun ra một tràng cười thoải mái, nếu như không bắt gặp ánh nhìn đe dọa của cha cô. Không khí trang trọng của hôn lễ dường như sắp bị phá vỡ.
Khi một trong hai vị chủ tịch sắp nổi trận lôi đình, một luồng ánh sáng mạnh rọi thẳng tới chỗ của ông ta, khiến ông phải lấy tay che mắt lại.
Tất cả sự chú ý đổ dồn vào một nhóm ba người đang đứng trên bức tượng Chúa tối cao. Cô gái đứng ở giữa mặc bộ đồ đen, mái tóc đen dài tung bay trong gió. Người ấy có đôi mắt kiên định và giọng nói chứa trọng lượng rất lớn, thu hút sự hiếu kì của các vị khách thượng lưu bên dưới:
- Các ngươi đã hoàn toàn bị mắc bẫy rồi...
Ngừng lại một chút, cô ấy tiếp tục, nói to và rõ:
- Hỡi những người khiến cho nữ thần chiến tranh xinh đẹp và độc ác Ishtar phải hoang mang, bây giờ các ngươi đang hướng về đâu?
"Con nhóc này không thể bình thường một chút sao? Ăn nói chẳng đúng vấn đề gì cả!". Song Ngư vừa sốc vừa buồn cười.
- Về mơ ước!
- Về tương lai!
- Về chính nghĩa!
- Về hạnh phúc!
- Về bản thân!
Hai người đứng hai bên lần lượt "phát biểu"những lời chẳng giống ai. Hình như dây thần kinh xấu hổ của họ đứt hết rồi.
Cô gái tóc đen giơ súng lên trời, không chần chừ mà bóp cò. Âm thanh đanh thép phát ra, làm hai vị chủ tịch run rẩy:
- Hãy quên những điều đó đi!
- Vâng! - Cái loa trời đánh tự động trả lời khiến mọi người trố mắt.
- Tiểu Yết, diễn tả nét mặt cho đúng đi nào! Chị Song Song, tự nhiên diễn xuất, chị nhớ chưa vậy? - Cô gái ấy hét lên.
- Sao cậu lại bắt tớ làm mấy việc này chứ? - Chàng trai đứng phía dưới bất đắc dĩ vứt quyển kịch bản đi.
- Tiểu Giải ơi, chị ngượng quá đi!! - Cô gái tóc nâu đỏ mặt, khiến trái tim Bảo Bình đập loạn nhịp.
"Đoàng"
Con nhóc quái gở ấy bắn một phát nữa, mặt tối sầm, sát khí nghi ngút:
- Đừng lảm nhảm, chuyển sang phân đoạn tiếp theo! - Hai vị chủ tịch đã choáng lại càng choáng hơn.
- Ta, dưới ánh trăng này, khuyên các ngươi, hãy từ bỏ con đường bất chính và cùng quay về với chúng ta! Hãy tự giác, sẽ được khoan hồng! Người nào tóm được cô dâu chú rể thì được thăng chức lên hai bậc và được thưởng 500% (!) Hãy tiến lên hỡi những người không có thu nhập!!
Nó tuôn một tràng dài không cần dừng lại, không hề để ý tới hiện giờ ông mặt trời đang tỏa nắng rực rỡ trên cao - thay vì mặt trăng, và năm trăm lần của không thì vẫn là một số không tròn trĩnh thôi.
Sau đó thì, nhờ ơn của con bé chắc-chắn-là-Cự-Giải kia, cùng sự hỗ trợ của Song Tử và Thiên Yết, đám cưới đã "được" phá hoại đến nơi đến chốn. May mắn thay, vụ lùm xùm đó đã "thức tỉnh" hai vị chủ tịch đáng kính. Có lẽ, Nguyệt Lão đã se nhầm duyên cho Song Ngư và Bảo Bình. Sợi chỉ đỏ phải dành cho...?!
_______________________________________
Ba năm sau, tại Biệt Thự Bảo Gia...
- Cái lọ điên rồ kia, anh lại làm nổ nhà nữa?? Anh nghĩ tiền dễ kiếm lắm hả? - Song Tử bực bội, tiến đến gần đức phu quân yêu quái của mình.
- Á á... Vợ ơi vợ à, tha cho anh lần này!! Đừng nhéo má anh trước mặt con, mất hình tượng quá... - Bảo Bình than thở, cố gắng gỡ tay Song Tử ra, nhưng vô dụng. Đúng lúc đó...
"Cạch"
- Chị Song, anh Lọ, em đến thăm hai người đây. - Cự Giải tự nhiên đẩy cửa vào, bế đứa trẻ trong nôi - Bé có nhớ dì không nào? Ôi, nó đáng yêu thật nha chị Song Song...
Thấy Cự Giải hôm nay mặt cười mà sát khí cứ tỏa ra kín cả phòng, Song Tử tạm dừng cuộc chiến với chồng, kéo em gái ngồi xuống ghế. Nàng ân cần hỏi:
- Cua ngố, lại cãi nhau với thằng Cạp sao? Mấy đứa cứ gây war như cơm bữa ấy. Rốt cuộc bây giờ vẫn chưa "kiss"...
Chưa nói hết câu, Song Tử đã bị Cự Giải vội vàng bịt miệng lại, mặt con nhóc đỏ bừng lên. Thấy thế, Song Tử gỡ tay đứa em ra, lại càng trêu chọc nhiều hơn:
- Chị không lo cho em đâu, mấy đứa lúc nào cũng làm hòa nhanh như tên lửa, vì thằng Cạp luôn luôn...
"Rầm"
- Tiểu Giải Giải, anh biết lỗi rồi, đừng giận anh tội nghiệp!! - Thiên Yết từ đâu chạy tới, mắt long lanh nhìn Cự Giải. Chừng đó đương nhiên không thỏa mãn được Cự Giải xấu xa độc ác tàn bạo vô nhân đạo kia. Nó làm mặt lạnh, đứng bật dậy:
- Chào chị, chào anh, em về.
Nói rồi, nó đi thẳng, không thèm quay mặt lại, để cho Thiên Yết khổ sở bám theo.
"Xui xẻo, đúng là xui xẻo. Song Ngư, cô đừng quyến rũ tôi, cô đã có người yêu rồi thì phá hoại chúng tôi làm gì chứ??", Thiên Yết mệt mỏi kêu trời, "Nhưng thỉnh thoảng thế này cũng hay... Ghen như vậy tức là Cua Con rất yêu mình!"
_______________________________________
Một buổi tối mùa đông, Thiên Yết chở Cự Giải trên đường cao tốc. Khi đã đi được mười lăm phút, cậu đưa mũ bảo hiểm cho Giải Giải, với lời giải thích: đội mũ rất nóng, dù trời đang vô cùng lạnh.
- Cua ngốc, nếu anh không thể ở bên em, em sẽ yêu ai khác, phải không?
- Anh nói gì lạ quá? Anh...không yêu em nữa?
- Làm gì có! Em có thể ôm anh chặt hơn chút nữa không?
- Vâng. Mà...anh giảm tốc độ lại đi, càng ngày càng nhanh rồi đấy, nguy hiểm lắm!
- Tiểu Giải Giải, anh yêu em, yêu em mãi mãi, và chỉ yêu mình em thôi...! Đừng bao giờ khóc nhé! Anh không thích em phải đau lòng...
Thiên Yết thì thầm. Khi ấy, cậu đã phát hiện ra, xe của mình bị hỏng phanh. Ai đó đã cố tình phá hoại...
.
.
.
"Cơn mưa này, mang em đến bên tôi, nhưng cũng chia cắt hai ta một cách phũ phàng.
Độc ác! Làm thế nào chuyện này có thể xảy ra chứ? Dối trá! Tất cả đều là dối trá! Bạn thân nhất của tôi... Giải Giải đáng yêu của tôi... Đã có lúc tôi từng vui như thế. Tình yêu. Danh dự. Dù không thể có được gia đình, thì em đã mang đến ánh sáng cho tôi. Tất cả như giọt mưa bay lả tả trong gió đông. Đều là dối trá, đều là ảo ảnh. Tôi...đã mất em rồi! Giống như một lâu đài cát. Cự Giải, cái tên tôi yêu thích. Tôi muốn gọi cái tên ấy.
Nơi này - ở vùng đất mà tôi đến để vứt đi những vết thương và niềm đau - tôi đã gặp được em. Thỉnh thoảng, khi ở với em, tôi đã quên đi nỗi buồn của mình, lấp đầy khoảng trống đó bằng những câu chuyện mới và hướng về phía trước. Dù mỗi ngày qua không có gì đặc biệt, không có những cuộc đàm thoại hay, nhưng chỉ cần cùng em đi dạo, nghe được mùi cỏ thơm ngai ngái thì tất cả đã dần lấp đầy kí ức của tôi. Dù đến lúc nào đó, cuộc đời này có phản bội tôi, thì tôi cũng không bao giờ xóa được kí ức về vùng đất đó, cùng với em, đã trải qua những mùa đông đầy mưa. Những ngày đó vô cùng đẹp..."
Kết thúc cảnh cuối:
|Chủ nhật - ngày chia ly!|
_______________________________________
|Chủ nhật - ngày chia ly!|
_______________________________________
...Cuối cùng, Cự Giải - bằng cách nào đó - đã thành lập một tập đoàn, nhanh chóng lật đổ vị trí của cha Thiên Yết, khiến ông ta phá gia chi sản chỉ sau một đêm. Và không ai còn nhìn thấy ông ta nữa.
Một ngày nọ, Cự Giải tuyên bố giao toàn bộ tài sản - bao gồm cả tập đoàn của mình - cho cháu gái Thiên Giải, đứa con thiên tài mười tám tuổi của Song Tử và Bảo Bình.
Sáng hôm sau, người ta phát hiện ra, bên cạnh ngôi mộ của Trần Thiên Yết, là một cô gái xinh đẹp, cơ thể đã sớm buốt lạnh trong cơn gió khắc nghiệt mùa đông.
Tang lễ của Cự Giải diễn ra một cách bình lặng, không có phóng viên, nhà báo, chỉ có cha mẹ của cô, Song Tử, Bảo Bình, Thiên Giải cùng vợ chồng Tiểu thư Song Ngư.
Dường như, trong cái ngày thấm đẫm nước mắt đó, mọi người đều cảm giác rằng, trên bầu trời xanh ngắt một màu kia, thấp thoáng bóng hình của Cự Giải và Thiên Yết. Họ đang rất hạnh phúc, rất vui vẻ, họ luôn dõi theo và cầu chúc cho tất cả.
Cơn mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn.
|THE END|
Topic date: 12/5/2015
Đôi lời của Đội ngũ Back up:
- Dữ liệu sao lưu - Chưa liên hệ được với tác giả.
- Hình ảnh đã die
- Chúng mình sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.
Sửa lần cuối: