
Title: [Fiction] Cô dâu đen
Author: Boommy
Disclaimer: Con ruột của ta đó
Category/Genre: Shounen Ai
Length: One-shot
Status: Finished
Warning: Cứ theo luật mà làm
Ai dị ứng với thể loại SA thì click back nhé
~o0o~
Tokyo, một ngày hè nóng bức, giữa trưa...
Trong căn nhà được xây theo kiểu truyền thống của Nhật Bản, hắn_một thằng con trai có nghi vấn "hai-phai" đang nằm sải lai giữa nền nhà.
Trên người chỉ còn duy nhất một chiếc quần xà lỏn, hắn nhìn lên trần nhà rồi thở dài tiếc nuối. Tiếc nuối cái thân trai đẹp nhưng suốt ngày phải vùi đầu vào công việc, tiếc nuối khi phải lãng phí tuổi xuân của mình vào những việc không đâu. Nhưng cho dù hắn có than vãn cỡ nào đi chăng nữa thì cũng chẳng giúp ích được gì...
-Haizzzzz_Hắn lật đật ngồi dậy, chống cằm ngán ngẩm. Hắn đang đói và trước mặt hắn hiện giờ là một cái bàn đầy sơn hào hải vị. Phải, chúng nhìn rất ngon mắt nhưng ngày nào cũng ăn thì thà nhịn đói còn sướng hơn.
Hắn lại nằm xuống sàn, tay gối đầu, mặt thì quay ra sân. Lúc ấy, hắn mới để ý tới sự hiện diện của nó_một thằng nhóc lùn tè, lem luốc, dơ bẩn. Hắn nhìn chằm chằm vào nó, nó cũng nhìn lại hắn. Hai đôi mắt dán chặt lấy nhau như bị thôi miên vậy...
Lát sau hắn ngồi dậy và bước ra chỗ của nó. Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn cách nhau một cánh tay thôi, rất gần…
Hắn lại ngó khắp "bo-đì" của nó rồi chặc lưỡi. Trong mắt hắn, nó chẳng khác gì một con mèo đen ốm nhách dơ bẩn. Và đối với nó, hắn cũng không hơn một lão già cao kều tóc vàng khè mắt xanh lè là mấy.
-Ọọọọọọọcccc_Cái bụng của nó kêu một tiếng đúng to luôn. Hắn cũng hiểu tình hình hiện tại nên mở cổng ra và ngay lập tức nó phóng một cái vèo tới chỗ bàn ăn. Nó ăn một cách ngon lành khiến hắn nhìn mà cũng phát thèm luôn.
Sau khi đã no căng bụng thì nó mới ngơ cái mặt ra và nhìn xung quanh. Trên sàn dính đầy những dấu chân, xung quanh chỗ nó ngồi thì đồ ăn rơi vãi lung tung. Và nghiêm trọng nhất là có hai con mắt đang nhìn nó "thân thiện"
-Hì..._Nó banh cái miệng còn ngốn đầy thức ăn ra cười với hắn với hi vọng hắn sẽ xiêu lòng. Nhưng nó không biết rằng hắn đã...quên cách cười từ rất lâu rồi...
Hắn vẫn nhìn nó "đắm đuối" làm nó toát cả mồ hôi. Nó cúi gầm mặt xuống, hai tay đan chặt vào nhau. Mặc dù chân nó đang rất tê nhưng nó cũng không dám đứng dậy. Chỉ cần nghĩ tới cái mặt của hắn thôi là nó muốn tè ra quần rồi.
Và sự thật là...nó đã tè rồi!!!
-Mùi...gì vậy...nhỉ?_Hắn khịt khịt mũi. Và hắn cũng không mất nhiều thời gian để phát hiện ra tên hung thủ tí hon. Khi bị hắn phát hiện, nó ngước mặt lên. Nó tưởng hắn sẽ nổi trận lôi đình nhưng hắn lại không nói gì, chỉ nhìn nó...
-Oái!_Hắn đột ngột bế nó khiến nó giật mình. Hắn vác nó trên vai rồi đem vào phòng tắm. Hắn lột hết đồ nó ra mặc cho nó chống đối.
Hắn quăng nó vào bồn tắm, dội nước xối xả, chơi xà bông lố tay. Và thành quả sau năm phút kì cọ của hắn là một thằng nhóc da trắng bóc cùng với mái tóc đen thui bước ra từ phòng tắm.
Hắn lại nhìn nó, lần này hắn có vẻ khá hài lòng thì phải. Nhưng trái ngược với hắn, nó rất khó chịu. Tuy là nó ăn đồ ăn của người khác một cách tùy tiện và tè bậy đi chăng nữa thì cũng đâu cần phải làm thế đâu. Ngại thấy mồ!
-Chít! Chít!_Cả hai đang im lặng thì một con chuột từ đâu chạy tới. Nó sợ quá nên nhảy cẫng lên đu lấy người hắn. Và cũng trong giây phút ấy, con sói đang ngủ yên trong hắn đã tỉnh giấc…
~o0o~
Kể từ ngày hôm đó, hắn nhận nuôi nó và đặt tên cho nó là Kuro. Hắn chăm sóc nó kĩ lắm. Ngày cho nó ăn ba bữa nhưng đa số toàn là rau không à. Mỗi khi nó muốn ăn thịt thì hắn lại nói:
-Ăn rau để giữ dáng biết chưa!
Hắn nhốt nó trong nhà không cho nó đi đâu cả, đến trường cũng không luôn. Hắn thuê gia sư về nhà dạy cho nó. Mỗi khi nó chán thì hắn chơi với nó hoặc là quăng cái laptop cho nó. Đôi lúc nó xin ra ngoài chơi nhưng hắn lại bảo:
-Ở nhà cho trắng da biết chưa!
Từ ngày hắn nhận nuôi nó, hắn đuổi hết gia nhân trong nhà chỉ chừa lại ông quản già mà thôi. Và cũng từ ngày ấy, hắn bắt đầu chưng diện hơn, bắt đầu để ý đến sự lão hóa của da và ra sức níu kéo tuổi trẻ. Để coi hắn bây giờ hai mốt còn nó mới mười một thôi à, cách biệt những mười năm. Hèn chi trong mắt nó hắn luôn là một lão già dê biến thái. Nhưng kệ, nó đủ mười tám tuổi là hắn "thịt" ngay ấy mà lị.
Bảy năm sau, một tuần trước khi nó bị "thịt"
Như mọi hôm, hắn lết cái thân tàn ma dại về. Và cũng như bao ngày, hắn tự khâm phục bản thân mình về chính khả năng chịu đựng cực pro.
-Aaaahhh! Shin về rồi!_Nó từ trong phòng chạy ra. Suốt bảy năm nay, ngày nào nó cũng nói câu này mỗi khi hắn về nhưng lần này lại khác. Nó chạy tới đu lấy người hắn làm hắn suýt hắn ngã luôn. Hắn hỏi chuyện thì nó mới "thẹn thùng" trả lời:
-Shin à! Sắp tới sinh nhật em rồi đấy! Mình đi chơi nhaaaaaa!
-Đi đâu?
-Có một công viên giải trí mới mở gần đây đấy. Em chơi game trên mạng nên được hai vé miễn phí. Tuần sau mình đi nhaaaaaaaa!
-Tuần sau anh phải đi công tác rồi, để bữa khác đi.
-Nhưng mà..._Nó gần như sắp khóc nhưng hắn lại lạnh lùng bảo:
-Anh đi tắm đây, tắm chung không.
-KHÔÔÔÔÔNNNNGGGG THÈM! SHIN ĐÁNG GHÉT! BAKA BAKA!!_Nó hét thiệt là to rồi chạy vụt vào phòng. Hắn thấy vậy liền thở dài. Hắn mở điện thoại lên rồi nhìn vào đống lịch làm việc dày đặc của mình. Hắn rất muốn dành thời cho nó nhưng càng ngày công việc càng nhiều lên. Nó cũng đã lớn, đâu thể cứ nhốt nó trong nhà mãi được...
-Haizzzzz_Hắn lại thở dài. Hắn nhớ những lần được nó kì lưng khi tắm hay được ôm nó mỗi khi đi ngủ. Rồi hắn lại nhìn cái hình nền điện thoại của mình. Tấm ảnh được chụp lén lúc nó đang ngủ trông mới đáng yêu làm sao. Đã lâu rồi hắn chưa được nhìn thấy cái mặt dễ thương này. Ngẫm nghĩ một hồi hắn lại đứng phắt dậy, ánh mắt rực lửa đầy quyết tâm:
-Năm nay nhất định phải "thịt" một bữa thật là hoành tráng mới được
~o0o~
21h30, Ngày X tháng Y
Hôm nay là sinh nhật của nó vậy mà chỉ có cái máy tính là chúc mừng cho nó thôi. Nó buồn và cô đơn lắm nhưng nó cũng chẳng biết làm gì để vơi đi nỗi buồn cả. Tất cả những gì nó có thể làm là chui vô phòng hắn và quậy banh cái phòng cho đỡ tức thôi. Nhưng mà...nếu nó làm thế thì hắn sẽ phải mất rất nhiều thời gian để dọn dẹp. Hắn đi làm về mệt lắm rồi, dọn thêm cái phòng thì chắc ngủm luôn quá.
Nó nghĩ ngợi rồi lại thở dài. Hôm đó miệng thì nói ghét nhưng lòng lại nói yêu. Nó yêu hắn nhiều lắm nhưng chả dám nói với hắn. Nó sợ sẽ bị hắn từ chối, sẽ bị hắn khinh bỉ. Nhưng càng giấu thì tình cảm nó dành cho hắn ngày càng lớn. Nó rất muốn nhân dịp này sẽ nói hết tất cả nhưng có lẽ không được rồi...
-Năm sau vậy..._Nó tự an ủi bản thân. Nó biết rằng sẽ phải đợi rất lâu mới có thể nói được tiếng yêu nhưng nó vẫn sẽ đợi. Mười năm, hai mươi năm cho dù hắn có trở thành một ông già khú đế đi chăng nữa thì nó vẫn yêu. Dù gì thì đối với nó hắn cũng đã già sẵn rồi.
-Reng...reng..._Chuông điện thoại nó reo lên. Nó nghe máy trong nỗi thất vọng tràn trề nhưng đầu dây bên kia lại là một giọng nói rất quen thuộc...
-Tới công viên ngay đi_Là giọng nói ấy, giọng nói mà nó đang đợi để được nghe thấy.
Nó vội chạy ra ngoài như lời của hắn.
...
Tuy công viên giải trí đã quá giờ mở cửa nhưng những ánh đèn neon vẫn còn sáng rực. Đâu đó trong đây là bóng dáng của một người đàn ông sắp bước qua ngưỡng cửa ba mươi.
-Shinnnnnnn_Nghe thấy tiếng gọi, hắn quay đầu lại. Nhìn thấy nó trong bộ trang phục mỏng "tanh" hắn phát cáu:
-Bộ muốn bị chết cóng hả_Hắn miệng thì cằn nhằn nhưng tay lại choàng áo khoác cho nó làm nó tròn xoe cả mắt
-Shinnn...
-Còn đứng đó làm gì. Đi thôi_Hắn dắt tay nó lôi đi. Nó cũng lết theo, bây giờ mới 22 giờ thôi, vẫn còn là sinh nhật của nó mà...
Hắn dắt nó đi hết chỗ này đến chỗ khác làm nó mệt xỉu luôn. Mệt thì mệt nhưng vui thì vui à. Chơi gần hết cái công viên, hắn mới ngó cái đồng hồ, 23h30
-ĐI_Hắn nói rồi lôi nó tới chỗ cái đu quay khổng lồ.
-Chơi cái này á?_Nó ngẩng đầu nhìn thôi mà muốn gãy cổ rồi
-ỪM_Hắn gật đầu rồi xách nó lên.
Cái đu quay đi thật chậm cứ như là thời gian đang ngừng vậy. Như vậy cũng tốt, nó muốn hưởng trọn khoảnh khắc này cùng với hắn.
Khi lên đến đỉnh thì hắn đột ngột quỳ xuống. Hắn lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ. Nó không tin vào mắt mình...
Hắn mở hộp rồi nói:
-Kuro...làm vợ anh nhé!
-Sh...innn..._Nó sững sờ, nước mắt thì chảy như mưa, như thác. Nó càng khóc thì hắn lại càng ngượng. Hắn cằn nhằn:
-Đồng ý lẹ đi, mỏi chân lắm rồi
-...Ừm..._Thấy hắn ngượng chín cả mặt nên nó cũng gật đầu. Hắn đeo nhẫn vào ngón tay nó, hơi rộng nhưng không sao.
Khi nhẫn đã an tọa đúng chỗ rồi thì hắn mới đè nó xuống. Nụ cười dâm đãng hiện lên trên môi.
-Shin...nnn_Linh cảm có chuyện không hay, nó cố vùng dậy nhưng không được. Nó là một cừu thì làm sao có thể hạ gục một con sói được chứ. Mà đây lại là một con sói đã "ăn chay" suốt bảy năm liền cơ. Thiện tai! Thiện tai!
Như đã sắp đặt từ trước, cái đu quay đột ngột dừng lại và hắn cũng bắt đầu "làm việc"...
~o0o~
Tại một nhà thờ nọ, bài ca đám cưới quen thuộc vang lên, điệu nó hình như là vậy nè:
- Cười lên đi em...cười hé hàm răng..._Thôi đùa nhiêu đó đủ rồi, vô vấn đề chính thôi
Nơi cánh cửa ấy, khoác trên mình chiếc đầm trắng dài chín mét, nó bước vô. Khuôn mặt nó hiện rõ sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy niềm vui. Nó lo sợ sau khi đọc xong lời thề thì hắn sẽ đè nó ra mà "thịt" nhưng nó cũng vui vì chỉ ít phút nữa thôi nó sẽ trở thành vợ hắn, cùng hắn đi đến hết quãng đường còn lại.
Nó lo sợ một phần thì hắn lại lo sợ mười phần. Hắn sợ sau này sẽ không chăm lo được cho nó. Sẽ để nó cô đơn một lần nữa hoặc là đánh mất nó vào tay của một kẻ khác.
Nhưng dù có lo sợ cách mấy thì cũng chẳng thay đổi được sự thật là nó sắp bị "thịt" à không là nó sắp trở thành vợ của hắn, sẽ nâng khăn sửa túi cho hắn, sẽ đáp ứng "nhu cầu" của hắn mỗi khi hắn cần.
Nó là của hắn. Ngay từ giây phút cả hai chạm mặt nhau thì nó đã là của hắn rồi.
Nó là cô dâu của hắn, cô dâu đen
~END~
Topic date: 24/07/2014
Đôi lời của đội ngũ Back-up:
- Dữ liệu đã sao lưu
- Ảnh designed by Lucifer đã die
- Đã chỉnh sửa lỗi chính tả và giữ nguyên nội dung
Sửa lần cuối: